Tại nơi lớp 6 đang tổ chức liên hoan có mấy bạn nữa túm tụm lại với nhau, nhỏ giọng buôn chuyện: "Nghe nói Cố Diệp cũng tới nữa đó."
"Haiz! Thấy một lần thì nhìn nhiều thêm một cái đi, sau này thành hotboy trường người ta rồi, có muốn nhìn cũng không có mà nhìn nữa đâu.
Sao lúc trước không ai phát hiện ra giá trị nhan sắc của Cố Diệp cao như thế nhỉ?"
Nam sinh bàn bên khinh thường bĩu môi, "Kiểu họp mặt bình dân thế này, thiếu gia lá ngọc cành vàng hạ chịu mình tham dự sao?"
Cậu ta vừa dứt lời, một nam sinh khác cũng hứng thú đu theo, "Bộ Cố Diệp là con của Cố Đức Thành thiệt hả? Tụi mình đi mua nhà tìm cậu ta có được ưu đãi hông?"
"Không phải chỉ là phú nhị đại thôi, có gì hơn người à? Mấy người có tiền đồ tí được không?" Cậu trai kia châm chọc nói: "Trước kia làm bộ làm tịch, diễn như mình là thằng ngu, không biết ở nhà phải chịu đựng gì đâu."
Toàn những chiếc chiếu mới, chưa nếm trải khó khăn cuộc đời, con trai tuổi này lúc nào cũng có chút thanh cao lẫn kiêu ngạo, đều cảm thấy tiền bạc chả là cái đéo gì cả, có tiền cũng không phải chuyện gì ghê gớm, danh từ phú nhị đại chỉ là bà con cô bác với rác rưởi mà thôi.
Mấy nữ sinh trợn trắng mắt khinh thường, "Khùng hả?! Mặt mày ganh tị nhìn thấy ghê."
"Ganh tị làm ông thay đổi hoàn toàn luôn!"
Miệng nam sinh kia cũng không buông tha họ, "Mấy người đều là đám con gái hám tiền, không biết xấu hổ!"
"Mày nói cái gì?!" Mấy cô gái bị chọc tức điên, được người bên cạnh khuyên ngăn, lần họp mặt cuối cùng nên quý trọng đi, không cần quậy như vậy, sau này lại tiếc nuối.
"Mày......."
"Đừng cãi nữa mà! Bớt nói lại mấy câu đi, sau này không biết có thể gặp được nhau không nữa."
Bạn học xung quanh xúm lại khuyên can, cũng không dám nói gì Hạ Tường, bây giờ tính tình Hạ Tường đã thay đổi thật rồi, trước kia nhác gan, không dám nói tiếng nào, thanh âm cũng nhỏ, giống như toàn thế giới chỗ nào cũng có nguy hiểm.
Còn bây giờ nói không hợp ý là mắng, tức giận còn dám hất nước vào mặt kẻ đó, thật đúng là chơi với ai giống người đó, thật sự có mấy phần giống với Cố Diệp.
Lớp trưởng nhỏ giọng khuyên Tào Tự Minh, "Cậu mở miệng ra là phú nhị đại, người ta ba năm nay ăn chung căn tin với cậu, ngủ phòng không có điều hòa giống cậu, cũng không ăn hiếp cậu.
Bây giờ bị Hạ Tường nghe thấy, nói cậu hai câu, nếu là đám em út trước của Tư Hồng Hưng nghe được, đảm bảo sẽ đấm cho hai cái, cậu cũng phải chịu thôi, hà cớ gì phải thế?"
Tào Tự Minh bị chọc tức tới đỏ mặt, "Nhìn Lâm Tử Hào kìa!"
Lớp trưởng cũng có chút bực bội, cảm thấy kẻ không nghe khuyên bảo này đầu óc không tốt cho lắm, trường hợp như thế này mà còn muốn gây chuyện, chính là không cho cậu mặt mũi, "Lưu Diệc Văn ngày nào cũng đi chung với Lâm Tử Hào, cậu ta cũng không bất bình cho Lâm Tử Hào, chắc chắn có chuyện gì đó bên trong, cậu biết được cái gì hả?"
Nam sinh kia vừa nghe Lưu Diệc Văn không nói gì, nhụt chí nốc hết ly Coca, khuôn mặt đều suy sụp xuống.
Trước của, Cố Diệp vừa xuống xe đã bị mấy bạn nữ cản lại, học giỏi, tốt tính, không làm giá, phú nhị đại nhưng lại không khốn nạn, tính cách hướng ngoại, nữ sinh liền mặc kệ, lôi kéo Cố Diệp đến bàn của mình, còn có mấy cô gõ chén, "Vào chén của chị nào!"
Cố Diệp tự nhiên cảm thấy mình đang bị một đám nha đầu đùa giỡn, dù sao tâm hồn này cũng 25 rồi đó!
"Cố Diệp, nghe nói cậu biết xem bói hả?"
"Xem cho mình đi! Xem cho mình đi!"
"Mình muối hỏi, chơi trò cái đĩa có thể thỉnh ra Điệp Tiên thật sao?"
......!
Cố Diệp cảm giác ríu rít bên tai, giống nhưu có đám chim nhỏ vây quanh cậu, nhìn Triệu Bằng Vũ và Hạ Tường xin giúp đỡ: Huynh đệ ơi, cứu giá!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

