Cố Diệp vừa đến đã có người tới nghênh đón: “Tiểu Vương gia, đã lâu không gặp!”
Cố Diệp lịch sự ôm đối phương, tuy khách sáo xa cách nhưng lại khiến cho người ta không tìm ra khuyết điểm.
Diêm Diệc Nhiên nhìn thấy cậu có khí chất, ngoại hình đẹp, dù đứng trong đám minh tinh cũng dễ dàng nhận ra, đi tới đâu cũng được chúng tinh phủng nguyệt.
Diệc Nhiên càng nhìn càng ấm ức, quả thật Cố Diệp có nhiều thứ khiến nhiều người yêu thích nhưng nghĩ mãi không ra vì sao cậu lại thích đàn ông, lại còn ở trên mạng giả làm làm thánh nhân, nghĩ thế nào cũng cảm thấy thật buồn nôn.
Nhìn lại Cố Lâm, sắc mặt Diêm Diệc Nhiên càng thêm khó coi, vừa rồi ánh mắt Cố Lâm nhìn hắn khiến toàn thân hắn lạnh run, trong lòng hắn không chắc chắn, hiện tại hắn không phải là người của công ty Cố Lâm, người kia thật sự có thể một tay che trời sao?
“Anh Diêm?”
Nghe thấy có người gọi mình, Diêm Diệc Nhiên quay đầu, phát hiện ra là Hà Du.
Hà Du mỉm cười nói: “Lễ trao giải sắp bắt bắt đầu rồi, chúng ta đi tìm chỗ ngồi đi.”
Diêm Diệc Nhiên liếc nhìn cậu ta một chút, hắn vừa mới bị mất hết mặt mũi, không biết bị Hà Du nhìn thấy được bao nhiêu, việc này khiến hắn càng thêm tức giận, hắn bực mình: “Biết rồi.”
Y hệt dáng vẻ của anh cả trong studio.
Hóa ra là Đỗ Gia Nặc.
Bắt tay với đối phương, Cố Diệp liền cười: “Sao tay cậu lại run thế này? Lạnh à?”
Đỗ Gia Nặc vui mừng nói: “Không phải, nhìn thấy cậu nên tôi hơi kích động.”
Lời này của hắn giống như là nói đùa, Cố Diệp cũng không nghĩ nhiều, cười nói: “Kích động như vậy là lại muốn đưa tiền cho tôi à? Ôi! Sao Hồng Loan của cậu chuyển động rồi, tôi không thấy được ai buộc với cậu nhưng mà phải dừng lại đúng lúc, nếu không người khổ chính là cậu.”
Cố Diệp không ngờ rằng có thể nhìn thấy ái tình không có kết cục trên người chàng trai trẻ này, chuyện này cũng quá đắng cay, không cẩn thận sẽ chặt đứt nhân duyên cả một đời.
Đỗ Gia Nặc nhìn vào mắt Cố Diệp xem có thật là Cố Diệp không nhìn ra người hắn thích là ai là không, trong lòng hắn vừa đau khổ vừa thở phào nhẹ nhõm, hắn mỉm cười chua chát nói.
“Tôi biết rồi.”
Cố Diệp ngồi xuống, Đỗ Gia Nặc ngồi sau lưng cậu, trước sau chênh lệch nên có thể nhìn thấy sườn mặt của Cố Diệp.
Truyền thông biết Cố Diệp từng giúp đỡ hắn, đương nhiên sẽ muốn suy đoán quan hệ của hai người bọn họ, hắn suy nghĩ phải làm sao để kiềm chế cảm xúc của mình.
Cố Diệp lại không suy nghĩ nhiều như vây, sau khi ngồi xuống Cố Diệp quay đầu lại hỏi: “Gần đây quay phim thế nào?”
Đỗ Gia Nặc cười nói: “Công ty sắp xếp rất tốt, cũng không có thông báo lung tung, tất cả mọi chuyện đều rất tốt.”
Cố Diệp cho là có Cố Lâm ở đây nên hắn cận trọng, không có hỏi thêm nữa: “Nếu có việc gì thì có thể tìm tôi, muốn xem bói cũng có thể tìm tôi, chỉ cần có tiền là được.”
Đỗ Gia Nặc dở khóc dở cười: “Cậu thiếu tiền như vậy sao?”
Cố Diệp gật đầu: “Tiền mà, đâu có ai chê ít.”
Đỗ Gia Nặc cười khổ, dù hắn muốn cũng không có dũng khí đi tìm, sợ rằng sau khi tìm thì không thể làm chủ bản thân, sau này ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không có.
Rất nhanh sau đó lễ trao giải đã bắt đầu, Đỗ Gia Nặc rất ít khi nhìn lên sân khấu, luôn luôn theo bản năng đưa ánh mắt nhìn Cố Diệp, cố ý hay vô tình, mỗi một lần đều là ẩn nhẫn.
Thứ tình cảm này dù có khắc sâu vào trong xương tủy thì cũng không thể nói ra, thậm chí không thể để cho cậu ấy nhận ra được.
Đỗ Gia Nặc sâu sắc biết rằng hắn đã không còn là kẻ không danh tiếng những ngày xưa, bây giờ mỗi một động tác của hắn đều được lọt vào ống kính, nằm trong tầm mắt của bao người cho nên hắn nhất định phải nhẫn nhịn.
Thế nhưng hắn không thể nào khống chế ánh mắt của mình.
Lúc này, video trực tiếp đã được truyền đi, bình luận không ngừng nhấp nhô, lít nha lít nhít, một đám ham mê sắc đẹp của Cố Diệp đều không thể kiềm chế được thả pháo hoa: Cố đại sư đẹp trai đến nỗi tôi không thở được!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

