Sau khi nghe được lời cổ vũ của Cố Diệp, Đại Hắc đưa chân tới đánh lên đầu con rắn.
So với đầu rắn thì vuốt mèo nhanh hơn nhiều, nên mặc cho con rắn kia có ngọ nguậy thế nào, vuốt mèo chỉ cần vung ra một cái đã dính ngay chóc đỉnh đầu.
Bị đánh mạnh, hai mắt con rắn mở to ra, tròng mắt nổ đom đóm, đầu óc quay cuồng.
Đại Hắc không hề dừng chân, liên tục tung ra những đòn vuốt “pặc pặc pặc pặc” để đẩy con rắn lùi dần về phía sau, sát vào tận góc tường.
Con rắn nóng lên, toan vùng tới quấn lấy Đại Hắc.
Thế nhưng, hiện tại Đại Hắc đang ở dạng linh thể, rắn không tài nào cuốn lấy được.
Trái lại, Đại Hắc bị hành động táo tợn kia chọc giận, bèn dùng một chân đè đầu con rắn xuống, chân còn lại nhe vuốt, đâm vào đầu nó và rạch một đường dài.
Da rắn bị rạch làm hai, máu tươi chảy lênh láng.
Con rắn lớn đang đuổi theo Giải Thừa phát hiện rắn đực bị đánh, liền quay về hỗ trợ.
Con rắn này lớn hơn rất nhiều.
Đại Hắc xông lên với hai bên vuốt sắc bén, đôi mắt tròn màu ngọc bích trừng to ra, so với vừa rồi có phần cảnh giác hơn.
Con rắn này không chỉ có hình thể to lớn mà còn sở hữu linh thức, trên thân có một luồng khí trong suốt quấn quanh.
Nó đâm mạnh chiếc đuôi về phía trước.
Đại Hắc cảm nhận được sự nguy hiểm nên né tránh thoăn thoắt.
Sau pha tấn công đó, Đại Hắc giang rộng hai chân tiến tới phản công.
Nó cào cắn liên hồi, nhanh tới nỗi mặt thường không cách nào nhìn thấy được.
Và lúc nó nhe nanh ra trông không khác nào một con hổ nhỏ cả.
Một mèo đấu hai rắn nhưng Đại Hắc không hề để đối phương chiếm thế thượng phong mà còn đánh bọn chúng tơi bời hoa lá, muốn trốn cũng trốn không được, đánh đến nỗi đối phương máu me đầm đìa.
Cố Diệp nhìn thấy vậy, thán phục vô cùng: “Không hổ là mèo của bố mày! Giỏi lắm!”
Cố Diệp cảm thấy rằng bọn rắn chẳng còn đáng sợ nữa, cậu đã có mèo rồi!
Giải Thừa khâm phục nói: “Không hổ là… mãnh hổ của điền viên Trung Hoa, so với hổ thật thì sức chiến đấu cũng một chín một mười.”
Trong khi hai người đang tán dương, Đại Hắc cắn vào phía sau đầu của rắn cái và lắc qua lắc lại như muốn cắn đứt lìa đầu nó ra.
Cố Diệp ngăn lại: “Đại Hắc, đừng có giết nó!”
Đại Hắc cảm nhận được ý Cố Diệp muốn dừng lại, liền không cắn xé con mồi đã bị mình đả bại nữa mà đem nó tới trước người Cố Diệp, đặt xuống chân cậu và ra hiệu: ăn đi.
Cố Diệp lại muốn ói ra một lần nữa.
Hai con rắn sợ bị đánh đập tiếp nên khi được thả xuống, chúng nhìn nhau rồi quay đầu bỏ chạy.
Cố Diệp nhanh chóng khởi động trận pháp, khiến hai con rắn mới chạy tới cửa đã bị bật ngược trở lại.
“Khè khè khè…” Rắn cái nói với một giọng điệu kì quái và chói tai: “Hắn giết… con gái… và cháu trai của ta.”
Giải Thừa nghe được, cứ ngỡ như mình đang lạc trong thế giới ảo ảnh, còn những gì hắn vừa nghe thấy là ảo giác: “Vãi cứt, nói được thật kìa! Là sao, là sao? Giải thích đi, anh không hiểu.”
“Con gái của ta… bị hắn… tàn nhẫn… ăn thịt, khè…”
Cố Diệp hít một hơi thật sâu, sờ lên cánh tay đang nổi da gà.
Cậu úp mặt lên lưng của Đại Hắc, cọ cọ thật mạnh để trấn an bản thân mình, sau đó mới bình tĩnh lại: “Vậy nên ngươi mới giết chết vợ và hai người con trai của chú ấy, giờ muốn giết luôn đứa con thứ ba?”
“Ta muốn cho hắn… cảm nhận được… nỗi đau… của bọn ta… khè khè…”
Cố Diệp nghe thấy cái âm cuối, lại cọ cọ vào người Đại Hắc, suýt thì không chịu được! Thật muốn đánh nó một cái!
Giải Thừa hỏi: “Mày thuộc Liễu gia của Đông Bắc Ngũ Tiên phải không?”
Theo truyền thuyết dân gian, có năm đại tiên là Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu, Bụi.
Hồ là hồ ly, Hoàng là chồn, Bạch là nhím, Liễu là rắn, còn Bụi là chuột.
Nếu con người đắc tội với chúng thì sẽ bị trả thù, còn nếu con người tôn thờ chúng thì sẽ được chúng nó làm gia tiên phù hộ.
Rắn lớn thấy Giải Thừa cũng có hiểu biết về bọn nó, mới ủ rũ nói: “Đúng rồi… ở trên chúng ta còn có… bà cố tổ khè…”
Cố Diệp dậm chân: “Khoan đã! Bà cố tổ là bao nhiêu tuổi? Có phải thân rắn mặt người không? Ôi trời ơi!” Cố Diệp ngã ngửa, ôm Đại Hắc cọ lấy cọ để, cuộc sống hết đẹp rồi!
Giải Thừa đẩy Cố Diệp sang một bên, cho cậu chút thời gian để bình tĩnh lại: “Tộc các ngươi có chừng đó thôi hả? Tu hành gian khó, bọn ta không giết các ngươi đâu.
Đứa nhỏ chắc là sẽ được thả ra thôi, lính cứu hỏa không ăn thịt rắn.”
Hai con rắn nhìn khí tức bao quanh Giải Thừa, rồi lại nhìn một thân tràn đầy công đức đã hóa thành màu vàng của Cố Diệp thì mới bình tĩnh trở lại.
Chúng hiểu rằng hai người bọn họ là những đại sư, không bao giờ sát sinh vô tội nên cũng ngừng chống đối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

