Nơi Đỗ Gia Nặc sinh sống là một khu dân cư cao cấp, rất chú trọng đến tính riêng tư của mỗi cá nhân.
Đa số những người sống ở đây đều là những người nổi tiếng và giàu có.
Tiện ích sống xung quanh rất đầy đủ, vừa hay có chỗ rửa xe nên Úc Trạch đỗ xe ở chỗ đó luôn.
Sau khi hai người xuống xe, Úc Trạch vô thức nắm lấy tay Cố Diệp: “Khi chúng ta trở lại thì xe đã được rửa sạch rồi, vừa kịp giờ.”
“Đi thôi, chúng ta đi thu tiền.” Cố Diệp nhìn tay Úc Trạch, mỉm cười.
Cho dù ở đâu, chỉ cần Úc Trạch muốn nắm tay cậu thì cậu đều không quan tâm đến ánh mắt của người khác, cậu mỉm cười: “Em không đi lạc được.
Có rất nhiều người nổi tiếng trong đây nên chắc hẳn có mấy tay săn ảnh đang ngồi xổm ở đây đó, anh kiềm chế chút đi.”
Úc Trạch thờ ơ nói: “Anh thèm vào quan tâm họ nghĩ gì.”
Cố Diệp bật cười, khi đối mặt với người khác, Úc Trạch là một tổng giám đốc bá đạo thực sự.
Anh hai nói Úc Trạch lòng dạ ác độc, mưu mô xảo quyệt, nhưng cậu không thấy như vậy chút nào.
Trong mắt cậu, Úc Trạch luôn là một người ôn hoà và đáng tin cậy, đặc biệt còn rất dịu dàng.
Lúc này, Úc Trạch cười, trìu mến nhìn Cố Diệp: “Nắm tay em đi, nhân sinh không lạc lối.”
Cố Diệp nhoẻn miệng cười: “Anh lại mới mua sách à? Tranh thủ vứt nhanh đi! Không thì em đánh anh đó!”
“Không.” Úc Trạch nghiêm túc nói: “Anh nói thật.”
Cố Diệp dừng lại, lúc này mới phản ứng kịp Úc Trạch có ý gì, đột nhiên cười đến cong cong đôi mắt: “Đúng vậy, không có em anh sẽ lạc đường.
Đối với anh, em chính là lục bình chốn nhân gian.
Nửa đời sau anh phải giữ em thật chắc đấy.”
Khóe miệng Úc Trạch giật giật: “Được.”
Bác bảo vệ nhìn thấy hai người lạ thì khách khí hỏi: “Xin chào, hai người muốn tới nhà nào?”
Cố Diệp nhìn địa chỉ trên điện thoại: “302, tầng năm.”
“Đợi một chút.”
Nhân viên bảo vệ hỏi cư dân bằng hệ thống liên lạc video, xác nhận rằng chính chủ sở hữu căn hộ đã cho phép thì mới cho hai người vào.
Cố Diệp tán thưởng: “Biện pháp an ninh trong khu dân cư này tốt hơn nhiều so với khu dân cư của anh.
Các nhân viên bảo vệ trong khu của anh vừa nhìn thấy em đã để em qua, không hỏi em đến từ đâu.”
Úc Trạch vẻ mặt bất đắc dĩ: “Anh đã làm thủ tục nhập cư cho em, có nhập biển số xe nữa, nếu không em sao vào được?”
Cố Diệp ngạc nhiên: “Vậy sao?” Cậu chợt nhớ ra điều gì đó: “Thế sao anh vào được khu dân cư của em, còn lái xe vào nữa?”
“Cũng vì lý do đó, anh cầm sổ nhà của em, tự mình làm thủ tục nhập cư, rồi ghi biển số xe vào.”
Cố Diệp sốc: “Khi nào?”
“Lúc em ngủ không tỉnh.”
Cửa thang máy mở ra, Đỗ Gia Nặc thấy hai người đi tới nắm tay nhau, phản ứng hơi chậm lại một chút vì ngạc nhiên.
Cố Diệp nở nụ cười: “Sao đại minh tinh can đảm thế, đứng ở cửa không sợ bị bắt cóc sao?”
Nghe cậu đùa, Đỗ Gia Nặc mới phản ứng lại, lịch sự nói: “Mời hai người vào.”
Nhìn thấy Cố Diệp, hắn hơi khẩn trương: “Cậu không cần thay giày đâu.
Cứ ngồi đi, tôi pha trà cho cậu.”
Cố Diệp cười nói: “Đừng làm nhiều quá, bọn tôi sẽ đi ngay thôi.”
Đỗ Gia Nặc xúc động: “Chúng ta cùng nhau đi ăn tối đi.”
Cố Diệp lắc đầu: “Không cần khách khí, bọn tôi sẽ về nhà ăn cơm.”
“Vậy thì được rồi.
Nếu có cơ hội lần sau, chúng ta sẽ cùng nhau ăn tối.” Ngoài sự biết ơn, ánh mắt Đỗ Gia Nặc nhìn Cố Diệp cũng có chút ngại ngùng, loại ánh mắt phức tạp này khiến Úc Trạch cau mày.
Cố Diệp không thấy gì cả, cười hỏi: “Trông anh khác so với những gì anh thường làm khi phỏng vấn.”
Đỗ Gia Nặc ngạc nhiên: “Cậu quan tâm đến tình hình của tôi sao?”
“Có chứ.
Tôi phải cung cấp cho anh chỉ dẫn bất cứ lúc nào.
Anh không liên hệ với tôi, tôi chỉ có thể xem các cuộc phỏng vấn của anh thôi, xem tướng mạo ấy.”
Đỗ Gia Nặc ngượng ngùng cười cười: “Trước mặt cậu, tôi cảm thấy không đứng thẳng được, không dám liên lạc với cậu.”
Cố Diệp tự hỏi: “Tại sao? Tương lai anh sẽ trở thành diễn viên, là một người nổi tiếng.
Mọi thứ anh có được là kết quả của sự cố gắng của chính mình.
Tại sao không thể đứng thẳng lưng? Tôi thấy bây giờ cũng không có lời khuyên nào cho anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

