Điêu Khải Vinh nghe nói là cha mẹ của Khổng Thư Nhã đang ở đây, nét mặt của gã thay đổi, sau đó gã giễu cợt nói: “Không gặp, tôi cũng không muốn gặp ai hết.”
Mục Cảnh Phỉ thản nhiên nói: “Tôi cảm thấy vẫn nên gặp mặt thì tốt hơn, người ta đến tận nơi rồi, dù sao cũng là người thân.”
Mục Cảnh Phỉ ra hiệu cho những người phía sau.
Một lúc sau, viên cảnh sát đó dẫn cặp vợ chồng già vào phòng thẩm vấn.
Hai người kia vốn có sức khỏe tốt, bây giờ lại có khuôn mặt ốm yếu vàng vọt, mái tóc bạc phơ, nhìn thấy anh họ và vợ như vậy, ánh mắt Điêu Khải Vinh khẽ lóe lên, trầm mặc không nói.
Hai người già kia vô cùng ghét bỏ gã, phản ứng đầu tiên chính là xông lên muốn giết gã: “Điêu Khải Vinh! Trả mạng con gái cho tôi!”
“Cái đồ lòng lang dạ sói, tại sao cậu lại làm vậy? Tiểu Nhã đã đắc tội gì cậu sao? Hay là bọn tôi đối xử không tốt với cậu?!”
Hai người già bị cảnh sát ngăn lại: “Bình tĩnh đi, hai người đừng làm cho chính mình tức giận.”
Đối mặt với đôi mắt tràn đầy hận ý này, Điêu Khải Vinh bình tĩnh nhìn ông một cái, sau đó đột nhiên bật cười: “Tại sao? Bởi vì một ca phẫu thuật của tôi được đến mười triệu, mười triệu! Mấy người đã thấy nhiều tiền như vậy chưa?”
Nhìn vẻ mặt suy sụp của cặp cha mẹ, Điêu Khải Vinh cười lạnh một tiếng, dửng dưng nói: “Quả thận kia cũng chỉ cho tôi 20 triệu.
Tiếc là lá gan này không bán được.”
Cha mẹ của Khổng Thư Nhã nghe vậy thì gần như sắp ngất đi vì sốc.
Khuôn mặt họ tái nhợt, chỉ vào gã, cả người run lên, run rẩy vì tức giận: “Cậu đánh mất lương tâm của mình vì tiền sao?”
Điêu Khải Vinh giang hai tay, vô tội nói: “Vì tiền, lương tâm có là gì?”
“Chúng ta là họ hàng.
Tôi còn từng trả tiền cho cậu đi học khi còn bé rồi.”
Điêu Khải Vinh chế nhạo nói: “Tôi biết, tôi rất biết ơn ông, tôi sẽ trả lại tiền cho ông sau khi tôi kiếm đủ, nhưng sau này thì sao? Mấy người vừa có chuyện đã tìm tôi, ai ốm thì gọi cho tôi! Tôi đã giúp mấy người nhiều chưa? Một đám họ hàng, chỉ vì giúp tôi trả tiền học phí mà tôi phải hầu hạ mấy người cả đời sao!”
Bây giờ tội ác của Điêu Khải Vinh là điều chắc chắn, Khổng Thư Nhã đúng là đã chết trong tay gã ta rồi.
Dù sao cũng không thể thoát tội này nên gã đã lộ mặt thật.
Điêu Khải Vinh không còn cố kỵ nhiều như vậy nữa, nhìn họ với vẻ kinh tởm: “Tôi đã ngán các người từ lâu rồi!”
Không ngờ trong lòng Điêu Khải Vinh lại nghĩ như vậy, mẹ của Khổng Thư Nhã vừa khóc vừa hỏi: “Bởi vì là người thân nên chúng tôi tin tưởng cậu, mới tìm cậu.
Cậu không muốn giúp thì cứ nói thẳng, tại sao lại phải giết đứa trẻ?”
“Tôi nói không giúp không phải các người sẽ mắng mỏ tôi sao? Tôi còn cần mặt mũi nữa không? Về phần giết cô ta, nếu cô ta là người thường thì tôi thật sự không cần giết.
Ai bảo cô ta có máu gấu trúc*? Trước kia tôi không biết mấy người là máu gấu trúc?”
*máu hiếm, đã giải thích ở chương trước.
Thấy ý của Điêu Khải Vinh như vậy thì có hối hận cũng đã quá muộn rồi.
Còn quan tâm đến việc ai trong số họ có máu gấu trúc nữa chứ, hai vợ chồng này tựa như không quen gã: “Cậu điên rồi sao!”
Điêu Khải Vinh tự giễu cợt bản thân: “Điên? Tôi cảm thấy tôi chưa điên đủ! Tôi chỉ muốn có tiền, mấy người có biết nghèo là như thế nào không? Mấy người có biết vì không có tiền để đi học mà mẹ tôi từng phải gõ cửa mỗi nhà để vay tiền, mấy người có biết tôi bị xem thường bao nhiêu không? Hồi đó chưa có giáo dục bắt buộc 9 năm, không có ai góp tiền, tôi vay tiền từ khi còn nhỏ, tiền nợ dài như vậy, đến bây giờ tôi vẫn phải trả.
Cuối cùng cũng được tốt nghiệp đi làm.
Không có quan hệ cũng không có tiền, ngay cả bệnh viện cũng không vào được.
Vất vả lắm mới có cơ hội thực tập.
Làm việc chăm chỉ ba tháng vẫn bị đám có quan hệ thay thế! Không có tiền tôi không làm gì được! ”
Ông già suy sụp và nói: “Chúng tôi không giúp cậu trả nợ được, cũng không thể giúp cậu tìm được việc làm.”
Điêu Khải Vinh đứng dậy, một lúc lâu sau, rốt cuộc mới không kiềm chế được cáu kỉnh nói: “Nhưng tôi nhớ cách mấy người nhìn mẹ tôi! Tôi nhớ ánh mắt của mấy người!”
“Những năm đó có nhà ai giàu đâu? Đã đưa tiền cho mẹ cậu vay chẳng lẽ còn phải kính cẩn đưa sao?”
“Nhưng khi mẹ tôi chết, có ai quan tâm không? Nếu mấy người chịu giúp, bà ấy sẽ không chết!”
“Lúc đó chúng tôi cũng không có tiền! Lúc đó Tiểu Nhã đang học đại học, anh trai con bé cũng đã kết hôn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

