Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Người Du Hành Những Giấc Mơ Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Chu Hoài Hạ chưa kịp giải thích đã bị bảo vệ túm cổ áo lôi đi.

Chu Hoài Hạ cao 1m75, bảo vệ Đại học S từng là quân nhân, cũng cao.

“Đợi đã.”

Chu Hoài Hạ đưa tay cố gắng gỡ chiếc áo khoác bị kéo lên khỏi cổ, nhưng tên bảo vệ lại siết chặt hơn, khiến cô nghẹn ngào. Hai chân cố gắng chống xuống đất, vùng vẫy: “Chú ơi, cháu làm rơi đồ bên trong rồi, có thể cho cháu tìm lại chút không?”

Bảo vệ ngoài bốn mươi tuổi, cao to lực lưỡng, tay như kìm sắt giữ chặt cổ áo Chu Hoài Hạ. Ông ta cười lạnh một tiếng: “Đồ của cô từ tòa nhà số hai rớt tới đây sao? Ngoan ngoãn chút đi! Từ lúc cô nhìn vào cái nắp cống đầu tiên, tôi đã để ý đến rồi!”

Ban đầu, khi thấy nữ sinh này cúi xuống nhìn nắp cống, ông ta định tiến tới hỏi xem có cần giúp gì không. Nhưng rồi, ông ta chỉ thấy cô cứ lén lút di chuyển, thỉnh thoảng lại cúi xuống chăm chú nhìn nắp cống, cuối cùng dừng lại ở góc khuất này và bắt đầu cạy nắp.

ông ta kéo mạnh cô: “Đừng tưởng tôi không biết cô đang nghĩ gì. Con đường này bình thường chẳng có ai qua lại, cả camera giám sát cũng không có. Cô muốn nhảy xuống phải không?”

Bảo vệ bắt đầu khuyên nhủ: “Tôi hiểu áp lực học tập của các cô bây giờ lớn lắm, đôi khi suy nghĩ không thông suốt thì dễ làm chuyện cực đoan. Nhưng cô còn trẻ thế này, con đường phía trước còn dài lắm.”

Chu Hoài Hạ ngừng giãy giụa, kinh ngạc: “Hả?”

“Hả gì hả? Tôi làm bảo vệ ở đây bảy năm rồi, năm nào cũng gặp vài đứa học sinh phát điên tự tử. Nhưng nhảy xuống cống thì cô là người đầu tiên đấy.” Nói xong, bảo vệ tiếp tục kéo cô về phía phòng bảo vệ.

Chu Hoài Hạ ngừng giãy giụa, nghiêm túc nói: “Chú ơi, cháu mới vừa vào đại học, vừa thoát khỏi kỳ thi đại học xong.”

Cô rút thẻ sinh viên từ túi ra, đưa đến trước mặt bảo vệ.

Bảo vệ khựng lại, bật đèn pin soi kỹ thẻ – quả nhiên là sinh viên năm nhất. Đối diện với ánh mắt chân thành của cô gái, cả hai nhìn nhau ngơ ngác.

Bảo vệ: “Cô không điên?”

Chu Hoài Hạ: “Cháu không điên.”

Cô tiếp lời: “Với lại chú có từng nghe ai tự tử bằng cách nhảy xuống cống chưa? Chẳng lẽ cháu định dùng mùi hôi thối của cống để tự làm mình chết ngạt? Huống hồ gần tòa nhà số hai có hồ Kính, nếu muốn tự tử thì tại sao phải chọn chỗ xa xôi thế này?”

Bảo vệ vẫn nghi ngờ: “Vậy thì sao cô chạy đến chỗ hẻo lánh này cạy nắp cống làm gì?”

Chu Hoài Hạ: “Trên đường cháu nghe có người nói rằng họ ném một con mèo vào cống bên tòa nhà số hai, nên cháu tới đây tìm thử.”

Lý do nghe hợp lý, nhưng bảo vệ không dễ bị lừa: “Sao cô chắc chắn là cái nắp cống này?”

ông ta theo dõi cô từ đầu, xác nhận cô chỉ cạy mỗi cái nắp này.

Chu Hoài Hạ nghiêng người, cuối cùng thoát được cổ áo khỏi tay bảo vệ: “Vì cháu hình như nghe thấy tiếng mèo kêu dưới cái nắp cống này.”

Bảo vệ nửa tin nửa ngờ.

Chu Hoài Hạ thành thật: “Chú ơi, chú qua xem thử đi. Hơn nữa, nắp cống chưa đóng lại, xung quanh lại không có đèn đường, lỡ có ai đó ngã xuống thì sao?”

ông ta vốn tưởng cô muốn nhảy xuống cống tự tử, vội vã kéo cô đi mà quên mất việc đóng nắp cống.

Bảo vệ suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định tin lời Chu Hoài Hạ, quay lại xử lý: “Tôi sẽ qua đó đóng nắp cống lại, tiện thể xem có con mèo nào không. Lần sau nếu có chuyện như vậy, cô đừng tự ý hành động một mình, hãy báo cho chúng tôi.”

Chu Hoài Hạ: “Vâng vâng.”

Hai người quay lại, bảo vệ và Chu Hoài Hạ cúi xuống bên cạnh miệng cống số 013. Bảo vệ không quên đưa tay ngăn cô: “Cô đứng xa ra chút.”

Mùi hôi thối từ cống thoát nước khó chịu vô cùng, cộng thêm trời mưa ẩm ướt, tạo ra một mùi hỗn hợp khó phân biệt từ đâu.

Chu Hoài Hạ hít một hơi thật sâu, cố gắng phân biệt mùi máu tanh.

Bảo vệ nghe thấy động tĩnh bên cạnh, liền chiếu đèn pin vào mặt cô, nghi ngờ hỏi: “Cô đang làm gì thế?”

Chu Hoài Hạ chịu đựng mùi hôi, hít thêm một hơi, giọng nghèn nghẹt: “Cháu bị cảm cúm, mũi bị nghẹt.”

Chu Hoài Hạ kiễng chân, cố gắng nhìn xuống cống.

Bên trong vì trời mưa mà nước thải dâng cao, dòng nước đen ngòm chảy về các hướng khác nhau, không có chỗ đặt chân. Chỉ thấy một số rác nổi lềnh bềnh. Dù có ném gì xuống, hoặc bị cuốn trôi, hoặc chìm xuống đáy.

Cô không có lý do để yêu cầu bảo vệ xuống cống tìm xác mèo không rõ có tồn tại hay không.

Hai người nhìn chằm chằm vào cống thoát nước một lúc lâu, bảo vệ lên tiếng: “Nếu có mèo thì cũng không còn ở đây nữa.”

Thấy nữ sinh im lặng, bảo vệ an ủi: “Mèo biết bơi mà, có khi nó đã chui ra từ chỗ khác rồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc