Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chu Hoài Hạ bỗng mở mắt, tay đưa lên lau đi mồ hôi lạnh trên trán, ngậm một viên kẹo rồi đứng dậy.
Cô nhấn nút bên cạnh đồng hồ – 22:19.
Chu Hoài Hạ bước xuống giường, lục tìm trong tủ quần áo lấy ra một chiếc áo khoác: "Cậu đang ngủ ở đâu?"
"Hả?" Lữ Cẩn nghe tiếng sột soạt của vải từ điện thoại, không theo kịp suy nghĩ của bạn cùng phòng, giọng vẫn nhỏ: "Mình chưa ngủ, vẫn còn ở thư viện."
"Thư viện hai?"
"Ờ…" Lữ Cẩn ngồi ở hành lang thư viện, quay đầu nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Chu Hoài Hạ, "Sao cậu biết?"
Cả thư viện một và hai đều có nhiều sách chuyên ngành y, sao cô ấy biết mình đang ở đây?
Không đợi Lữ Cẩn hỏi thêm, Chu Hoài Hạ đã cúp máy.
Lữ Cẩn nhìn màn hình điện thoại, cảm thấy khó hiểu: "??"
Biển tên trên nắp cống trong mơ quá mức rõ ràng, rõ ràng đến mức không giống một giấc mơ. Thậm chí cả dãy số trên biển tên cũng toát lên sự logic.
LIB hẳn là viết tắt của thư viện, 02 có thể ám chỉ tòa nhà hai, RD là viết tắt của đường, 05 có lẽ là đại lộ thứ năm, còn 013 cuối cùng, cô không rõ ý nghĩa.
Chu Hoài Hạ bình thường không để ý đến các nắp cống trong trường, có lẽ dãy số này là do người mơ bịa đặt.
Nhưng khi cô mở điện thoại tra cứu dãy số này, một loạt kết quả tương tự hiện lên, và mục đầu tiên là thông báo đấu thầu nắp cống thoát nước của Đại học S cách đây nhiều năm. Khi mở ra và lật đến trang chi tiết, quy luật đánh số nắp cống hoàn toàn khớp với dãy số này.
Chu Hoài Hạ đặt điện thoại xuống, ngồi yên trên giường một lúc.
Hai phút sau, trong phòng 407, Chu Hoài Hạ vội vàng khoác áo, bước tới cửa, dừng lại một chút trước khi nắm lấy tay nắm.
Chỉ là một giấc mơ, cô chỉ muốn xác nhận rằng thực tế không xảy ra chuyện gì.
Trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng, Chu Hoài Hạ mới mở cửa và bước ra ngoài.
Mưa không biết đã ngừng từ lúc nào, mặt đường ướt sũng. Cô đứng trước cửa ký túc xá, hít một hơi thật sâu, chỉ cảm thấy mũi đầy lạnh giá.
Chu Hoài Hạ vốn đi bộ chậm rãi, không quen bước lớn, cuối cùng quyết định chạy.
22:29.
Chu Hoài Hạ chạy đến trước tòa nhà thư viện hai, hai tay chống vào đầu gối, thở hổn hển, trước mắt lại bắt đầu tối sầm.
Sau khi nghỉ một lát, cô đứng thẳng dậy, tìm thấy một nắp cống bên ngoài tòa nhà.
Gần như giống hệt trong mơ, chỉ khác ở dãy số đóng dấu trên biển tên.
Dãy số này là LIB02-RD01-04.
"…."
Dãy số trên nắp cống trong mơ không phải là bịa đặt?
Chu Hoài Hạ lại tiếp tục tìm kiếm các nắp cống khác, kiểm tra dãy số trên biển tên của chúng, cuối cùng xác nhận rằng 013 chính là số hiệu của nắp cống.
RD02, RD04… RD03…
Cô vòng quanh khu vực thư viện hai một vòng lớn, cuối cùng men theo một con đường nhỏ phía sau thư viện, càng đi càng vắng, và cuối cùng tìm được nắp cống mang số hiệu RD05.
Con đường này hầu như không có đèn, tối om. Chu Hoài Hạ bật đèn pin điện thoại, chiếu sáng đường đi từng bước tiến về phía trước. Nhìn dãy số cuối cùng trên biển tên dần tiến gần đến 013, nhịp tim nàng càng lúc càng nhanh.
— LIB02-RD05-013.
Quả nhiên đã tìm thấy!
Chu Hoài Hạ bỗng dừng bước, chăm chú nhìn nắp cống số 013, bề mặt ướt sũng, không có gì bất thường. Nhưng không hiểu có phải ảo giác hay không, cô dường như ngửi thấy mùi máu nhàn nhạt từ dưới nắp cống tỏa ra.
cô nhìn quanh, không thấy bóng dáng Lữ Cẩn, cũng không thấy ai khác.
Chu Hoài Hạ hít một hơi thật sâu, sau đó cúi người, dùng ngón tay móc vào chốt của nắp cống, cố gắng mở nó ra.
Một, hai, ba!
cô đếm thầm trong lòng, nín thở và nâng nắp cống.
Gió đêm mưa lạnh thổi qua, nắp cống không hề nhúc nhích.
Chu Hoài Hạ im lặng: "..."
Một lát sau, cô đứng thẳng dậy, dùng đèn pin soi quanh, phát hiện một cành cây gãy trên thân cây gần đó, to bằng hai ngón tay, vẫn còn dính liền bởi lớp vỏ cây, treo lủng lẳng theo gió.
Chu Hoài Hạ bước tới, kéo cành cây xuống, nhét đầu nhỏ hơn vào chốt của nắp cống, dùng chân đạp lên đầu kia. Ngay trước khi cành cây gãy, cô cuối cùng cũng đã nhấc được nắp cống lên.
cô cắn điện thoại trong miệng, cúi người dùng hết sức đẩy nắp cống sang một bên. Chỉ một đoạn ngắn vậy mà nàng mồ hôi đầm đìa, mắt hoa lên.
Đúng lúc Chu Hoài Hạ cúi đầu, bật đèn pin định nhìn xuống cống thoát nước, thì một luồng ánh sáng mạnh bất ngờ chiếu thẳng vào mặt cô, kèm theo tiếng hét lớn.
"Làm gì đấy?" Một bảo vệ tuần tra xông tới, túm lấy Chu Hoài Hạ, "Đã để mắt cô lâu rồi! Lén lút suốt!"
Chu Hoài Hạ ngạc nhiên: "Cháu..."
Bảo vệ giẫm phải cành cây, phát ra tiếng "rắc", cúi đầu nhìn một cái, lại quát: "Còn phá hoại cây cối trong trường! Cô thuộc khoa nào, lớp nào? Năm mấy? Đi theo tôi đến phòng bảo vệ ngay!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)