Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Người Đẹp Lỡ Lấy Nhầm Trùm Phản Diện Trong Truyện Thời Niên Đại Chương 2: Bò Lên Xe Anh (2)

Cài Đặt

Chương 2: Bò Lên Xe Anh (2)

Ngày dần nghiêng về Tây. Mặt trời đỏ rực buổi trưa dần chuyển sang màu vàng kim, loang lổ trải dài từ chân trời, nhảy múa trên đỉnh núi.

Ổ khóa sắt nặng trịch trước cửa bếp nhà họ Phùng bị chìa khóa chọc vào. Cô gái nhỏ dùng lực xoay sang phải, cánh cửa gỗ theo tiếng kêu két mà mở ra.

"Chị, chị chạy nhanh đi!" Phùng Bảo Châu đẩy mạnh cửa, dồn dập kể lại kế hoạch phía sau: "Lát nữa ba tỉnh, ba sẽ đưa chị sang nhà Bí thư Chi bộ thôn. Em vừa thấy Triệu Cương rồi, trông đáng sợ lắm."

Phùng Bảo Châu biết chị cả không muốn gả. Triệu Cương trông hung thần ác sát. Trước kia hai chị em đi chợ Tết trên thị trấn còn từng thấy Triệu Cương dẫn theo một đám đàn em đi thu tiền bảo kê khắp nơi, thấy ai nộp chậm là dùng ống thép đánh người, trông rất giống một tên xã hội đen. Cô bé cũng không muốn chị cả gả đi, vì quá đáng sợ.

Mấy năm nay, cuộc sống của Phùng Bảo Châu khá hơn nguyên thân nhiều, dù sao cũng là con ruột của cả ba và mẹ. Trương Thúy Quyên tuy thương con trai nhất, nhưng con gái cũng là máu mủ của mình, dù có thiên vị cũng không đến mức vô tâm. Tiền lì xì của cô bé ít hơn Phùng Thiên Bảo nhưng lại nhiều hơn nguyên thân.

Tổng cộng có 20 đồng tiết kiệm, Phùng Bảo Châu chia ra một nửa: "Em phải đi rồi, phải nhanh chóng để chìa khóa vào lại lưng quần ba, nếu không sẽ bị phát hiện."

Thời gian gấp gáp, Phùng Mạn cảm kích trong lòng, cô xoa xoa cái đầu tròn vo của Bảo Châu. Mới ở chung ba ngày mà đã nảy sinh chút tình cảm chị em: "Em về cứ giả vờ như không biết gì, phải lanh lợi lên đấy."

Trong sách có nhắc, sau này Phùng Kiến Thiết truy xét ai đã trộm chìa khóa mở cửa, cũng nghi ngờ cả con trai lẫn con gái, đặc biệt là Bảo Châu – người có quan hệ tốt với nguyên thân. May mắn Bảo Châu lanh lợi, giả vờ oan ức, tủi thân mà qua được, chỉ bị ông ta răn dạy vài câu.

Nhưng Phùng Mạn vẫn không yên tâm lắm, không làm thì thôi, đã làm phải làm đến cùng, cô muốn có thêm cái bảo hiểm.

Quay đầu, Phùng Mạn lấy ra con d/a/o p/h/a/y trong bếp, con d/a/o ngày thường dùng để bổ củi, lưỡi rất sắc. Lúc này, cô liên tiếp bổ vào ổ khóa và cánh cửa. Ổ khóa rắc một tiếng đứt gãy, cánh cửa gỗ cũng bị thương nhiều chỗ. Nhìn vào thì rất giống bị người ngoài chém hỏng để mở cửa, giúp Bảo Châu gột rửa nghi ngờ: "Đợi chị ổn định, sau này có cơ hội sẽ liên lạc với em."

"Được." Phùng Bảo Châu kinh ngạc nhìn hành động nhẹ nhàng nhưng dứt khoát của chị cả. Cô bé lưu luyến rời khỏi nhà bếp, chợt nhận ra người này dường như có điểm nào đó không giống trước, nhưng lại không thể nói rõ rốt cuộc là chỗ nào khác.

Hoàng hôn dần lặn xuống chân núi. Tiệc rượu lại tiếp tục được dọn ra vào bữa tối, tiếng ồn ào náo nhiệt lọt vào tai. Phùng Mạn nhìn con đường núi dốc đứng, gồ ghề phía trước, dường như không có điểm dừng, cuối cùng cô dừng ánh mắt lại trên chiếc xe tải màu xanh đang đậu ở sân nhà hàng xóm bên cạnh.

Nếu không có gì bất ngờ, vị hôn phu của nguyên thân chính là chủ nhân của chiếc xe tải màu xanh này.

Phùng Mạn nhớ lại đoạn trong sách khi nhắc đến nữ phụ pháo hôi của nguyên thân đã từng nói rằng, nếu lúc ấy nguyên thân có thể đuổi kịp vị hôn phu có chút thiện cảm với cô và cùng anh ta vào Nam, thì cũng không đến mức sau này rơi vào ma chưởng, bi thảm cả đời.

Nhân lúc Trình Lãng ra ngoài làm việc còn chưa trở về. Phùng Mạn tiến lại gần thân xe, vén tấm bạt xanh nước biển phủ trên xe lên nhìn thử. Bên trong chất một ít hàng hóa rời rạc, chưa chất đầy, không gian còn khá rộng rãi.

Phùng Mạn hạ quyết tâm. Chân phải cô đặt lên lốp xe tải, chân trái đạp lên mép dưới thùng xe, hai tay nắm lấy mép trên thùng. Cô dùng lực cả tay lẫn chân, đột ngột trèo lên xe.

Tấm bạt xanh nước biển khẽ động đậy, cuối cùng được những ngón tay thon thả sửa lại cho ngay ngắn, trả lại sự yên tĩnh vốn có.

Trước bữa tối, Trưởng thôn Vương Trọng Quý đưa Trình Lãng đến văn phòng thôn ủy để giải quyết mọi chuyện cho rõ ràng. Ông còn giao cho anh một chùm chìa khóa để giúp trông coi nhà cũ, rồi hai người mới chia tay nhau.

Chú rể hôm nay ít khi chủ động đi khắp nơi mời rượu, cả đời chưa từng hòa khí đến vậy. Hắn thấy Trưởng thôn khoan thai tới muộn, sau khi dò hỏi mới biết được: "Trình Lãng đã trở về?"

Trong lòng biết hai người cùng lứa tuổi này từ nhỏ đã không hợp nhau, Trưởng thôn Vương vội vàng khuyên nhủ: "Cương Tử, cháu đừng gây chuyện nha, hôm nay là ngày đại hỉ của cháu."

"Chú nói gì vậy? Cháu sao có thể gây chuyện! Cháu kết hôn, Trình Lãng không thể không nể mặt chứ." Triệu Cương quay đầu nhìn về phía cha vợ và mẹ vợ mới: "Hai người dẫn Chiêu Đệ ra đây lộ mặt một chút, cùng mọi người uống chén rượu."

Hắn đặc biệt muốn khoe khoang trước mặt Trình Lãng, muốn chứng minh hiện giờ mình có đủ mọi thứ.

Phùng Kiến Thiết và Trương Thúy Quyên đã đóng vai cha mẹ cả ngày trời, sao có thể không hiểu chuyện. Đúng là phải gõ đầu con gái vài câu, dẫn cô ra mặt rồi trực tiếp đưa đi động phòng là xong. Thế là hai người lập tức đồng ý.

Rửa mặt tỉnh rượu, Phùng Kiến Thiết sờ vào chùm chìa khóa treo trên lưng quần: "Đi, đưa người ra đây."

Trương Thúy Quyên không ngừng thúc giục, nhanh chóng theo kịp.

Trình Lãng dừng lại ở cửa văn phòng ủy thôn, nghe tiếng náo nhiệt của tiệc cưới truyền đến từ phía bên trái không mấy để tâm. Giữa hai ngón tay thon dài của anh kẹp một điếu thuốc. Anh đang định lấy bật lửa, vừa châm thuốc vừa rời đi, thì trước mắt xuất hiện một thân hình cao lớn thô kệch.

"Trình Lãng, mày về từ lúc nào?" Triệu Cương nghe Trưởng thôn khuyên vài câu, cuối cùng vẫn tìm đến.

Từ nhỏ Triệu Cương đã không hợp với Trình Lãng. Hắn ta từ bé đã thích b/ắ/t n/ạ/t người khác, sai bảo lũ trẻ con trong thôn làm trâu làm ngựa cho mình. Nhưng cố tình Trình Lãng lại đứng ra che chở chúng, mà Triệu Cương đấu tay đôi thì không đánh lại anh, đánh hội đồng cũng chỉ hòa nhau làm hại tổn thất cả hai bên.

Hai chữ Trình Lãng mãi mãi là cái gai trong lòng hắn.

Nghĩ lại hiện giờ mình là bá chủ của thị trấn Sùng Lĩnh không ai dám dây vào. Nhưng nhìn thấy Trình Lãng sau mấy năm nhập ngũ lại càng thêm rắn rỏi, trong lòng Triệu Cương không khỏi có chút dè chừng. Hắn dứt khoát quyết định ra vẻ ta đây trước mặt Trình Lãng. Thế là hắn lập tức tiến lên, mời mọc như một người anh em tốt: "Đi, anh em cùng thôn, đến uống rượu mừng của tao cho náo nhiệt. Buổi tối tao còn sắp xếp cho mày qua câu lạc bộ đêm trên trấn vui vẻ sung sướng? Tao đây là đại nhân không chấp tiểu nhân nha."

Đánh đấm giết chóc thì có vẻ không kính trọng. Triệu Cương chỉ muốn cho Trình Lãng thấy hiện giờ mình đắc thế, oai phong cỡ nào! Khoe khoang một phen mới là lẽ phải!

Khác với vẻ mặt niềm nở giả tạo và ánh mắt cảnh giác dò xét của Triệu Cương, Trình Lãng nhấc mí mắt lên, quét qua hắn một cái. Chiếc bật lửa "tách" một tiếng phun ra ngọn lửa, liếm vào đầu mẩu thuốc Hồng Tháp Sơn. Môi mỏng ngậm lấy điếu thuốc, anh rít một hơi, chậm rãi nhả khói. Trong làn sương khói mờ ảo, Trình Lãng dùng ngữ khí nhàn nhạt: "Không rảnh."

Lửa giận của Triệu Cương bùng lên, hắn nhìn Trình Lãng sải bước rời đi, răng gần như nghiến răng ken két.

Nhưng hôm nay cố tình là ngày đại hỉ của hắn, lát nữa sẽ gặp mỹ kiều nương, sẽ động phòng, hắn không thèm chấp nhặt với Trình Lãng!

Không có điện thoại, không có đồng hồ, Phùng Mạn an tĩnh ở trên xe tải. Cô ước chừng thời gian đã gần đến, tim đập nhanh hơn vài phần khi cô ẩn mình dưới tấm bạt xe.

Cho đến khi...

Một tiếng đóng cửa vang lên. Không lâu sau, động cơ rung lên khiến chiếc xe tải hơi chấn động. Mắt hạnh Phùng Mạn khẽ sáng lên, đây là sắp xuất phát rồi!

Tiếng khởi động xe ầm ầm ầm chưa bao giờ dễ nghe đến thế. Phùng Mạn an tâm dựa vào đầu xe, thở phào một hơi, cảm nhận chiếc xe tải đang từ từ lăn bánh.

Nhưng chuyến đi lần này chưa đầy một phút, chiếc xe tải đột nhiên dừng lại. Phùng Mạn dựng tai nghe thấy một giọng nói quen thuộc cất lên.

"Đây là thằng bé nhà họ Trình? Sao mày lại về rồi? Đây là muốn đi đâu thế hả?" Phùng Kiến Thiết vừa mới đưa chìa khóa cho vợ đi mở cửa dẫn người, bản thân ngẩng đầu nhìn chằm chằm người đàn ông trẻ tuổi ở ghế lái xe tải.

Phùng Mạn nín thở, không dám phát ra một chút tiếng động nào. Tiếng trò chuyện đứt quãng phía trước, nghe không rõ.

Chỉ nghe thấy tiếng kinh hô chói tai của Trương Thúy Quyên khi phát hiện cô dâu đã biến mất: "Lão Phùng, hỏng rồi, hỏng rồi, không thấy Chiêu Đệ đâu!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc