Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Người Đẹp Lỡ Lấy Nhầm Trùm Phản Diện Trong Truyện Thời Niên Đại Chương 2: Bò Lên Xe Anh (1)

Cài Đặt

Chương 2: Bò Lên Xe Anh (1)

Chiếc Đông Phong EQ-140 uy mãnh khí phách, hai kính chắn gió, mã lực mạnh mẽ, chạy rất bốc. Tưởng Bình vừa bước xuống khỏi chiếc máy kéo, liền đứng thẳng nhìn chằm chằm nhóc to con ( ý chỉ chiếc xe á) bên cạnh, gần như không thể rời mắt.

Đương nhiên hắn ta chưa từng lái một bảo bối lớn như thế này, nhưng chưa ăn thịt heo cũng thấy heo chạy.

Tưởng Bình làm việc ở xưởng điện gia dụng trên thị trấn. Đội vận chuyển trong xưởng đa số là xe tải nhãn hiệu Giải Phóng, chỉ có duy nhất một chiếc Đông Phong mới mua năm ngoái. Phàm là người biết lái xe, ai mà chẳng thèm thuồng, hận không thể được sờ vào tay lái một lần. Nhưng một bảo vật đắt đỏ gần hai vạn đồng như vậy, trong xưởng quý vô cùng, ngoài tài xế chính, ai cũng chỉ có thể đứng nhìn cho thỏa cơn nghiện.

Tưởng Bình nào ngờ, hắn ta lại có thể nhìn thấy một chiếc ngay tại quê nhà. Khi thoáng thấy người đàn ông bước xuống từ trên xe, hắn cẩn thận nhận ra, đôi mắt không khỏi sáng rực: "Anh Lãng?!"

Một tiếng "Anh Lãng" mang theo ba phần ngập ngừng, ba phần kinh ngạc.

Tưởng Bình bước nhanh tới, sau khi nhìn rõ người đàn ông, hắn ta cuối cùng cũng tin chắc rằng người lái chiếc xe tải Đông Phong kia chính là Trình Lãng – hàng xóm nhà mình!

Người đàn ông ấy mặc chiếc áo phông cộc tay màu đen đơn giản cùng quần dài đen, thân hình rắn rỏi, khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt tinh anh sắc sảo đảo qua mặt Tưởng Bình một vòng, rồi cuối cùng gật đầu: "Tưởng Bình."

"Là em." Tưởng Bình gãi gãi sau gáy, vừa có chút xúc động vừa bối rối khi gặp lại người quen: "Anh Lãng, anh về rồi ạ? Đã lâu rồi chúng ta không gặp."

"Ừm." Trình Lãng ít lời, xoay người kéo cửa xe đóng lại.

Tưởng Bình nhớ rõ nhà hàng xóm họ Trình. Chú thím nhà họ Trình có nhiều chuyện khó nói, nhưng Trình Lãng là một người giỏi giang từ nhỏ, trèo đèo lội suối, không việc gì không làm được. Anh còn che chở đám trẻ con trong thôn Cửu Sơn khỏi bị Triệu Cương – tên ác bá con trai Bí thư Chi bộ thôn – bắt nạt. Tưởng Bình từ nhỏ đã thích đi theo sau lưng Trình Lãng.

Mãi đến khi Trình Lãng nhập ngũ khi còn thiếu niên hai người mới cắt đứt liên lạc. Sau này, Tưởng Bình chỉ nghe nói anh Lãng hàng xóm tham gia quân ngũ ba năm rồi xuất ngũ đi làm ăn. Anh ấy đi rồi cơ bản không mấy khi về nhà. Còn hắn cũng theo chú ba lên thị trấn làm công, dựa vào nỗ lực mà từ một người lái máy kéo trở thành nhân sự chủ chốt của đội vận chuyển trong xưởng.

Thời gian trôi nhanh, thoáng cái đã 7-8 năm trôi qua. Tưởng Bình có rất nhiều chuyện muốn nói nhưng lại chất phác đến mức không biết mở lời thế nào.

Đặc biệt, hiệu quả kinh doanh của xưởng điện gia dụng trên thị trấn ngày càng kém. Không ít người trẻ tuổi đều chuẩn bị vào phương Nam làm công, Tưởng Bình cũng nảy sinh vài phần ý định, đang định hỏi kinh nghiệm Trình Lãng.

"Anh Lãng, anh vào Nam làm công việc gì thế? Em cũng đang tính xem có nên vào trong Nam tìm cơ hội không."

Chỉ là lời còn chưa dứt, ngẩng lên thì nghe thấy một tiếng gọi lớn.

Trưởng thôn Vương Trọng Quý ở bên kia ao nghe tin tới, đón cả hai người: "Trình Lãng! Tưởng Bình! Hôm nay đúng là ngày lành, con trai Bí thư Triệu cưới vợ, hai cậu lâu không về cũng có mặt! Mau rửa mặt vào uống rượu mừng đi."

Tưởng Bình bận rộn phấn đấu ở thị trấn, người nhà cũng đã đón lên đó, quả thật đã lâu không về. Lúc này, chiếc máy kéo duy nhất trong thôn bị hỏng, vì nhờ Tưởng Bình giúp sửa chữa, hắn ta mới lái máy kéo về đây.

Nghe vậy, hắn ta cười theo: "Chú Vương, nhà nào kết hôn ạ?"

"Kìa, hàng xóm của hai đứa." Vương Trọng Quý chỉ vào căn nhà ngói ở giữa nhà Tưởng và nhà Trình, nơi duy nhất có hơi người: "Nhà họ Phùng."

Tưởng Bình nghe xong ngẩn người: Nhà họ Phùng...

Vương Trọng Quý vỗ vai Tưởng Bình, giục hắn ta nhanh chóng đi uống rượu mừng. Tưởng Bình không tiện từ chối, vội vàng gật đầu đi theo, chỉ còn Trình Lãng gọn gàng dứt khoát từ chối.

“Chú Vương, cháu không qua đâu. Chuyện nhà cháu chú rõ rồi đấy, cháu đưa tiền cho chú, cháu còn đang gấp, đêm nay phải đi ngay rồi.” Thời gian của Trình Lãng không hề dư dả, hàng hóa trong xe tải cũng cần phải nhanh chóng được giao đi: “Lát nữa chú uống rượu mừng xong, cháu sẽ tìm chú nhờ việc.”

Trưởng thôn Vương hôm nay đã uống mấy chén rượu mừng, khuôn mặt ngăm đen đỏ bừng. Ông đánh giá người đàn ông cường tráng, sắc nét này. Con trai lớn nhà họ Trình, người rời nhà nhiều năm đã trở về để dứt điểm mọi chuyện, trả hết nợ nần mà cha mẹ anh đã gây ra. Xem ra anh muốn giải quyết mọi việc cho xong: "Vẫn là đi phương Nam, đi Mặc Xuyên sao?"

"Vâng."

Chú Vương thở dài, không còn nhận ra được dáng vẻ Trình Lãng khi còn nhỏ, nhưng dù sao cũng thấy người có tiền đồ. Ông nhét vào tay Trình Lãng một nắm kẹo: "Vậy ăn chút kẹo mừng đi, dù gì cũng nên dính chút không khí vui vẻ."

Phùng Mạn dựa vào cửa sổ quan sát đã lâu. Cô thấy Trình Lãng từ chối đi uống rượu mừng. Sau khi chú Vương đi, anh chỉ đứng tại chỗ, liếc nhìn về phía nhà họ Phùng, rồi cúi mắt cân nhắc những viên kẹo mừng trong tay.

Kiếp trước, Phùng Mạn đã gặp không ít anh đẹp trai ngoài đời và trên mạng, nhưng lúc này cô cũng phải thừa nhận, người đàn ông đang đứng cạnh chiếc xe tải là một anh đẹp trai hiếm có.

Thân hình cao lớn, vai rộng chân dài. Dù ăn mặc mộc mạc, thậm chí vì lái xe đường dài mà trên quần áo có vài vết bẩn lộn xộn, nhưng vẫn không che giấu được sức mạnh hormone nam tính toát ra.

Không sai, cái người tên Trình Lãng kia chắc chắn là vị hôn phu xuống phương Nam làm giàu của nguyên thân!

Cuộc đối thoại giữa chú Vương và Trình Lãng trước đó văng vẳng bên tai Phùng Mạn. Giọng nói trầm thấp của người đàn ông nghe rất êm tai…

Đêm nay anh ta phải vào phương Nam! Đi đúng quê hương Mặc Xuyên của cô!

Con trai Bí thư Chi bộ thôn Triệu Cương cưới vợ đương nhiên là đại sự của cả thôn. Huống chi Triệu Cương hiện giờ lăn lộn trên thị trấn đến mức hô mưa gọi gió, cùng người ta hùn vốn mở câu lạc bộ đêm, nghiễm nhiên là bá chủ của thị trấn, không coi ai ra gì.

Dân làng nhìn thấy cậu bé nghịch ngợm ngày nào giờ đã thành người oai phong lẫm liệt, không khỏi cảm thán. Hơn nữa, nhà họ Triệu lại hào phóng, mâm cỗ đều là những món ngon, thịt cá đầy đủ, thậm chí còn có hải sản từ nơi khác đến, trông vô cùng hiếm lạ. Mọi người nói lời chúc mừng không cần tiền, nhất thời ai nấy cũng vui vẻ.

Phùng Kiến Thiết đang lúc đắc ý, cùng Bí thư Chi bộ thôn uống rượu. Cứ một câu lại gọi một tiếng "thông gia". Khi nhìn về phía con rể, ông ta định vỗ vai để ra vẻ làm cha vợ, nhưng vừa nhìn rõ khuôn mặt dữ tợn, cường tráng của Triệu Cương, đặc biệt là vết sẹo chém xéo trên lông mày phải, ông ta lập tức sợ hãi rụt tay lại, lẩm bẩm: "Con rể, bố giao... giao Chiêu Đệ cho con đó."

Khuôn mặt hung ác của Triệu Cương cũng nhuốm vẻ vui mừng nhưng trông vẫn đáng sợ: "Ba, ba yên tâm, con chắc chắn sẽ đối đãi tốt với Chiêu Đệ."

Phùng Kiến Thiết hơi yên tâm, nghĩ hôm nay ông ta thật sự nổi bật, không khỏi ly này đến ly khác uống rượu. Uống đến khi mặt trời dần ngả về Tây, cuối cùng vẫn là vợ Trương Thúy Quyên cùng con gái Phùng Bảo Châu đến đỡ ông ta vào phòng nghỉ ngơi.

Phùng Kiến Thiết say khướt nằm vật xuống ngủ, tiếng ngáy vang như sấm. Phùng Bảo Châu theo mẹ đắp chăn mỏng cho ba, bàn tay nhỏ bé từ dưới chăn khẽ nhúc nhích, nắm chặt thành nắm đấm áp vào bên ống quần: "Mẹ, con đi xem Thiên Bảo đây, nó chạy lung tung khắp nơi, lúc nãy con còn thấy nó chạy ra bếp cãi nhau với chị cả."

Tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước để chiếm ưu thế), Phùng Bảo Châu lo lắng Thiên Bảo mách tội, nên dứt khoát tự mình ra tay trước.

Trương Thúy Quyên lo con trai mình chạy lung tung, nhưng lát nữa đợi lão Phùng tỉnh dậy là phải đưa con gái ông ta sang nhà Triệu Cương. Mà bản thân bà ta thật sự không thể đi được, nên lập tức gật đầu: “Được, con trông chừng nó, đừng để nó chạy lung tung, đặc biệt là không được bén mảng đến nhà bếp.”

"Vâng!" Phùng Bảo Châu chạy đi nhanh như chớp, thoáng cái đã không thấy bóng dáng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc