Tạ Thừa Phong xin tự mình xuất chinh, nói có thể tập hợp quân đội đồn trú ở ngoại ô phía bắc, một đường tiến thẳng đến Hà Tây.
Lục Cửu Tư lập tức cởi bảo kiếm trên người đưa cho hắn:
"Việc gấp rút, không kịp hạ chỉ, trẫm ban cho ngươi Thượng phương bảo kiếm, dọc đường, như trẫm thân chinh."
"Đợi ngươi đến Hà Tây, bẩm báo tình hình, trẫm sẽ viết thánh chỉ khác."
Tạ Thừa Phong không chút do dự nhảy lên xe ngựa, bảo người về phủ thu xếp hành lý cho hắn, còn mình thì phải lên đường trước.
Có hắn lo liệu chiến sự nơi Hà Tây, Lục Cửu Tư yên tâm phần nào, lại nhớ đến tin ta đã chết, liền giục Chu Như Hải lập tức hồi cung.
Một người một xe, một Nam một Bắc.
Lục Cửu Tư muốn về cung, níu kéo tình xưa.
"Lạnh chết mất, ủ ấm cho ta."
Tạ Thừa Phong giữ tay ta lại, nhìn ta cười gian xảo:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)