Không ngờ lại thấy Lục Cửu Tư mặc long bào màu vàng sáng, sắc mặt trắng bệch, bước chân loạng choạng, suýt ngã trên bậc thang. Chu Như Hải lo lắng đỡ lấy cánh tay hắn, khuyên nhủ: "Hoàng thượng, giờ trời đã tối, tuyết đọng dày đặc, đường về kinh không dễ đi, hay là đợi trời sáng rồi hãy đi."
Lý quý phi xách làn váy đuổi theo phía sau, vòng lông cáo đỏ rực quấn quanh chiếc cằm nhọn hoắt:
"Hoàng thượng, người chết đèn tắt, bây giờ người gấp gáp quay về thì có ích gì chứ?"
Ta có chút bất ngờ, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Theo kế hoạch, đáng lẽ phải đợi ta và Tạ Thừa Phong rời đi, ngày mai Lục Cửu Tư hồi cung mới nghe được tin ta chết.
Sao tối nay đã có người đưa tin tới rồi?
Lục Cửu Tư vành mắt đỏ hoe, liên tục giục người chuẩn bị ngựa, hắn muốn hồi cung xem sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)