Anh trầm mặc hồi lâu, trịnh trọng nói: "Du Ca, anh có lỗi với em.”
Gió lớn thổi phần phật, tôi cố lấy hết dũng khí nói: "Lưu Hành Chi, cho em mượn bờ vai của anh, em muốn khóc một lát.”
Nhưng không không chỉ khóc một lát, tôi khóc đến tê tâm liệt phế (đau khổ tộ cùng), thở không ra hơi.
Sau khi từ Vô Tích trở về, tôi và Lưu Hành Chi hoàn toàn cắt đứt liên lạc.
4
Tôi gật đầu với Quyến Nương: "Tôi nhớ, cô là vợ của anh Lưu, sao cô lại đến Bắc Bình?"
Quyến Nương không che dù, trên người bám đầy tuyết. Tôi đưa cô ấy vào nhà để sưởi ấm.
“Cô Du, Hành Chi nhà tôi, anh ấy không còn. Qua mấy ngày nữa là tang lễ, tôi muốn mời cô tham gia lễ tang.”
Lưu Hành Chi đã c..hết, anh mới ba mươi ba tuổi. Tim tôi rung lên như tuyết lở trên núi. Quyến Nương đột nhiên gọi lớn: "Cô Du, găng tay của cô cháy rồi.”
Tôi định thần lại, vì tôi cúi quá gần đống lửa, đôi găng tay bông bắt lửa, cô ấy vội vàng lấy tay dập tắt.
Tôi đã nghĩ ra rồi. Chuyện Lưu Hành Chi làm, ở thời đại hỗn loạn này, sinh tử đã sớm không quan tâm nữa.
Tôi cầm lấy bình nước ấm trên bàn, rót cho cô ấy một ly nước nóng. Thừa dịp cô ấy uống nước, tôi mượn cơ hội mở miệng: "Quyến Nương, tôi không đi Vô Tích đâu, tôi và Lưu Hành Chi đã sớm không còn qua lại nữa rồi.”
Quyến Nương vội vàng cầm chén nói: "Nhưng mà, thiếu gia Hành Chi vẫn nhớ thương cô.”
Cô ấy lấy ra một gói giấy lớn từ tay mình: “Anh ấy bảo tôi đốt hết mấy lá thư này, nhưng tôi không nỡ, mở ra xem, đều là viết cho cô Du.”
Tôi nửa tin nửa ngờ mở gói đồ kia ra, liếc mắt một cái nhận ra đó là giấy viết thư của trường học, đại khái mấy chục phong thư, đều đề tên A Ca, anh viết, nhưng không gửi đi.
Lá thư trên cùng được viết cách đây 4 tháng: “A Ca, có lẽ anh sắp c..hết. Chuyện chưa thành, anh sẽ rời đi trước. Anh và em, không thể cùng nhau nhìn thấy gió xuân giải phóng thổi tới Giang Nam. Những bức thư này, không có cơ hội gửi cho em, anh chuẩn bị đốt rồi. Không biết Quyến Nương có nghe lời anh hay không, nhỡ em thấy được, nhớ hãy thay anh đốt chúng đi.”
Tôi nắm chặt lá thư, các đốt ngón tay ửng đỏ, từ ngực đến cổ họng, gần như đều nghẹt thở. Tôi đã khóc.
Nhìn thấy lá thư này, tôi mới cảm nhận rõ ràng, Lưu Hành Chi mà tôi quen biết thật sự đã đi rồi.
Nghe tiếng khóc của tôi, Quyến Nương luống cuống tay chân, ngồi thẳng người, cư xử càng thận trọng.
Chờ tiếng khóc của tôi dần dần yếu đi, cô ấy vỗ vỗ lưng tôi: “Cô Du, sau khi chia tay năm đó, chồng tôi rất ít khi về Vô Tích. Cô có thể cho tôi biết anh ấy đang làm gì không?"
Ta không hề lừa gạt Quyến Nương, tôi và Lưu Hành Chi không hề qua lại. Hơn mười năm, tôi chỉ tình cờ gặp anh có vài lần.
5
Năm đó, sau khi từ Vô Tích trở về, Bắc Kinh dấy lên làn sóng phong trào sinh viên, tôi nghe nói Lưu Hành Chi đã tham gia không chút do dự.
Tại hội trường đại học Luật, anh mặc áo dài lên sân khấu, phát biểu đầy nhiệt huyết, cổ vũ toàn bộ giáo viên và sinh viên trong trường. Anh dẫn theo mấy trăm người diễu hành, hăm hở hô vang khẩu hiệu cứu quốc: "Thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành". (Thà bị rủi ro, tổn thất, đau khổ mà bảo toàn được khí tiết còn hơn được sống mà lại làm hoen ố thanh danh)
Cả nước đều dấy lên làn sóng phong trào sinh viên, trường học gần như ngừng hoạt động, tôi cũng tốt nghiệp.
Hai người kia nói xong chuyện chính sự, bắt đầu thả lỏng. Lưu Hành Chi đưa thuốc cho hai người, tự mình châm một điếu. Tôi không thể không nhìn anh, trước đây anh không hút thuốc.
“Cô Du, đây là coi trọng Tiểu Mạnh của chúng tôi?" Trịnh tiên sinh chú ý tới ánh mắt của tôi.
Tiểu Mạnh? Lưu Hành Chi, anh còn đổi cả tên. Tôi cười khoát tay áo, đứng lên: "Tiểu Mạnh, cho tôi mượn tí lửa?"
Lưu Hành Chi nhìn tôi một cái, không tình nguyện châm thuốc cho tôi.
Lúc gần đi, bên ngoài trời đổ mưa to, Trịnh tiên sinh cố ý tác hợp, bảo Lưu Hành Chi đưa tôi về. Anh che dù nghiêng một bên, bờ vai bên ngoài gần như ướt đẫm. Tôi dùng tay đỡ thẳng ô lại.
Lưu Hành Chi thản nhiên nói: "Tôi mặc nhiều lắm, dầm mưa một chút cũng không sao.”
Tôi nhìn lại bản thân mình, có phải anh đang nói rằng tôi ăn mặc ít không?
Tôi hỏi Lưu Hành Chi: "Sao anh lại đổi tên?"
Anh hạ giọng: "Làm như vậy rất tiện.”
Một chiếc ô tô chạy qua như bay, làm bắn nước bên vệ đường, Lưu Hành Chi thoáng nghiêng người, chặn lại.
Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía ánh mắt anh: "Anh, cẩn thận một chút.”
Anh một lần nữa đứng về bên cạnh tôi, hơi cúi đầu: "Tôi sẽ cẩn thận.”
Tôi ổn định tâm tình, khắc chế xúc động muốn hỏi thêm vài câu.
Sau lần đó, Trịnh tiên sinh và tướng quân Yamada gặp lại nhưng người đi theo không phải là anh. Trịnh tiên sinh nhìn bộ dáng buồn bã mất mát của tôi, an ủi tôi rằng chân trời góc bể nơi nào không có cỏ thơm. Tôi lập tức hiểu, là Lưu Hành Chi cố ý trốn tránh tôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
