"Vậy... Vậy đứa trẻ là con của anh ư?"
"Dung Lạc, em nói gì vậy? Không phải con anh thì con của ai chứ?"
Trương Tùng Quân chau mày, nét mặt trùng xuống, lạnh lẽo không vui hỏi lại. Anh không hiểu rốt cuộc câu hỏi của Dung Lạc là có ý gì? Dung Lạc mím môi thầm nuốt nước bọt, cô ta nhận thấy rõ dáng vẻ Trương Tùng Quân đang thay đổi, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào cô ta, khiến tâm trạng Dung Lạc đôi chút áp lực, căng thẳng tột độ.
Dung Lạc không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó, sợ rằng nếu còn nhìn sẽ bị Trương Tùng Quân phát hiện ra điều bất thường, nổi sợ sệt trong lòng của mình. Dung Lạc cong môi cười gượng gạo, cô ta biết câu vừa rồi bản thân hỏi có phần ngu ngốc, không đúng mực, liền bào chữa lại, ngữ điệu ngọt ngào, nhẹ nhàng.
Nhìn anh như vậy Dung Lạc rất căng thẳng nhưng vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh, tự nhiên, cô ta cười xòa cất giọng nói tiếp, thanh âm mềm mại, nũng nịu.
"Anh giận đấy à?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


