"Đi thăm vợ và con trai của con."
"Ảo tưởng."
Bà hằm hằm lườm Trương Tùng Quân, thốt lên hai chữ rồi đứng dậy bỏ đi về phòng, đến cả bữa sáng bà cũng chả buồn ăn nữa. Đào khó xử, tay chân lóng ngóng nhìn bà chủ rời đi, ú ớ không thành câu.
Nét mặt Trương Tùng Quân vẫn nghiêm nghị, anh không giận cũng không phản bác câu vừa rồi của mẹ mình. Đợi bà vào hẳn phòng ngủ, Trương Tùng Quân nhìn Đào chậm rãi dặn dò.
"Mang bữa sáng vào cho mẹ tôi, khoảng 4 tiếng, giải quyết xong công việc tôi sẽ quay về tự đưa bà sang nhà Mộc Miên."
"Dạ vâng thưa cậu Quân."
"Nhớ kỹ, tôi chưa về không ai được đưa mẹ tôi qua đó dù mẹ tôi có yêu cầu cũng không được đi. Hiểu không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


