Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngọc Mạo Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

  Hắn về nhanh như vậy, bảo nàng ấy làm sao rủ A Mạo đi chơi?

  Triệu Nhương cau mày, hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

  Vinh Hi quận chúa cầm roi ngựa trong tay, hừ nói: "Cô nương nhà người ta đang yên lành bán hoa ở đây, một đám súc sinh không học điều hay, lại giở trò không quy củ với nàng, ta nhìn không thuận mắt!"

  Cô gái bán hoa bên cạnh ôm lẵng hoa, luống cuống nhìn bọn họ, nhìn kỹ có thể thấy một bên má in dấu tay hơi đỏ, không biết bị ai tát một cái.

  Ánh mắt Triệu Nhương hơi lạnh xuống, nhìn về phía đám công tử áo gấm đang bị trói.

  Đám hoàn khố đang kêu gào lập tức im bặt.

  Triệu Nhương phất tay, bảo thị vệ phía sau đi gọi quan binh tuần tra tới, sau đó nhìn về phía Sở Ngọc Mạo, hỏi: "Khi nào muội hồi phủ? Ta cho người đưa muội về."

  "Khoan đã!" Vinh Hi quận chúa kéo tay Sở Ngọc Mạo: "Ta và A Mạo còn muốn đi chơi, huynh cứ đi trước đi, không được mang A Mạo đi."

  Nghe vậy, Triệu Nhương lạnh lùng nhìn nàng ấy, nàng ấy cũng trừng mắt lại không chút khách khí, bị đôi mắt đen lạnh lẽo kia nhìn chằm chằm, khó tránh khỏi có vài phần yếu thế, nhưng vẫn không hề lùi bước.

  Triệu Nhương biết rõ tính tình Vinh Hi quận chúa, lười so đo với nàng ấy, bèn nhìn về phía Sở Ngọc Mạo.

  Vinh Hi quận chúa cũng nhìn nàng.

  Bị hai người nhìn chằm chằm không chớp mắt, Sở Ngọc Mạo tê cả da đầu, nhưng vẫn nói: "Tam biểu ca, thời gian còn sớm, muội về trễ một chút, Vinh Hi muội muội sẽ đưa muội về."

  Nghe vậy, Triệu Nhương mím môi, đang định nói gì đó thì thấy quan binh tuần tra vội vàng chạy tới.

  Tiểu đội trưởng dẫn đầu nhận ra ba người ở đây, trong lòng thầm kêu khổ.

Vinh Hi quận chúa hừ một tiếng, nữ hộ vệ bên cạnh liền thuật lại những việc đám người này đã làm, bên cạnh còn có nạn nhân là cô gái bán hoa cùng một số bá tánh làm chứng, ai đúng ai sai vừa nhìn là hiểu ngay.

  Tiểu đội trưởng tuy biết Vinh Hi quận chúa đúng, nhưng thân phận của những công tử áo gấm bị nàng ấy đánh không thấp, cũng không phải người bọn họ có thể tùy tiện xử trí, liền nhìn về phía Triệu Nhương với ánh mắt khẩn cầu.

  Nếu cấp trên gây áp lực, bọn họ nên bắt hay thả người?

  "Xử lý theo luật lệ." Triệu Nhương lạnh lùng nói: "Nếu ai có ý kiến, bảo bọn họ tới tìm ta."

  Có lời này của hắn, tiểu đội trưởng vui vẻ ra mặt, vội vàng sai người giải đám người này đi, trước tiên cứ nhốt vài ngày cho bọn họ nhớ đời.

  Vui mừng không kém là Vinh Hi quận chúa, đã dám đánh thì nàng ấy chẳng sợ gì, nhưng bớt được chút phiền toái cũng tốt, ít nhất về nhà không lo bị mẫu thân càm ràm.

"Nhương biểu ca, huynh thật tốt!" Nàng ấy không keo kiệt lời khen ngợi, "Huynh yên tâm, ta sẽ đưa A Mạo về nhà an toàn, sẽ không dẫn nàng đi làm chuyện nguy hiểm đâu."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc