Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngọc Mạo Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

  Tuy đến kinh thành chưa lâu, nhưng đại danh của Nam Dương Vương thế tử Triệu Nhương đã như sấm bên tai, luôn có thể nghe được những chuyện liên quan đến hắn.

  Bất luận là thân phận tôn quý, dung mạo xuất chúng, hay tài năng kinh bang tế thế trác tuyệt, cũng như việc được Thánh nhân và Thái tử tín trọng, đều khiến người ta không dám khinh thị.

  -

  Sở Ngọc Mạo nhìn nam nhân đang đi về phía mình, vóc dáng hắn rất cao, tuy chưa đến tuổi nhược quán nhưng khí thế lại rất đủ, rất ít người đứng trước mặt hắn mà không sợ hãi.

  Mặc dù trong lòng đã gấp đến độ muốn bỏ chạy, nhưng trên mặt nàng vẫn rất trấn định, ngoan ngoãn tiến lên hành lễ, ngửa mặt nhìn hắn nói: "Tam biểu ca, huynh đã về rồi!"

  Nếu biết hôm nay hắn trở về, nàng tuyệt đối sẽ không ra khỏi cửa.

  Triệu Nhương "ừ" một tiếng, hỏi: "Muội ở chỗ này làm gì?"

  Ánh mắt hắn lơ đãng rơi xuống làn váy của nàng, dưới gấu váy có thể nhìn thấy một mũi giày thêu đính hạt châu nhỏ, lúc nãy nàng duỗi chân ngáng người, cũng không biết chân có đau hay không.

  Sở Ngọc Mạo ngoan ngoãn đáp: "Cùng Vinh Hi muội muội tới xem mắt lang quân."

  Nàng rất ít khi nói dối trước mặt hắn, lúc này tự nhiên cũng sẽ không nói dối, hơn nữa chuyện cùng Vinh Hi quận chúa đi xem mắt cũng chẳng có gì phải giấu diếm, cho dù nàng không nói thì hắn cũng đoán được, dù sao những chuyện Khang Định Trưởng công chúa làm nửa năm qua, mọi người đều nhìn thấy cả.

  Xem mắt lang quân?

  Triệu Nhương rốt cuộc cũng ngước mắt nhìn về phía Vinh Hi quận chúa đang đuổi đánh người, sau đó ánh mắt lại rơi xuống trên người nàng, phảng phất như đang hỏi: Xem mắt kiểu này sao?

  Đây là tới xem mắt hay là tới đánh nhau?

  Hai gò má Sở Ngọc Mạo hơi ửng đỏ, cố biện giải: "Đây là ngoài ý muốn."

  Sở Ngọc Mạo biết rõ, Vinh Hi quận chúa tuy kiêu căng nhưng không phải người không phân biệt thị phi, bình thường những kẻ có thể khiến nàng ấy tức giận đến mức động thủ đều là những kẻ làm chuyện chướng mắt, nàng ấy không phải loại người sẽ nhẫn nhịn.

  Chắc hẳn đám công tử áo gấm này đã làm gì đó mới khiến nàng ấy nổi giận ra tay đánh người.

Bên kia, Vinh Hi quận chúa cũng chú ý tới đoàn người vừa phi ngựa đến, nhận ra Triệu Nhương, nhưng nàng đang đánh người hăng say nên nhất thời không dừng được, sai nữ hộ vệ trói gô đám công tử áo gấm đang chạy trốn tán loạn lại.

  Một đám công tử áo gấm bị đánh cho mặt mũi nở hoa, đầy vết roi, nhìn chật vật không chịu nổi.

  Bọn họ bị trói gô, ngồi bệt dưới đất rên rỉ, đau đớn vô cùng.

  Khi nhận ra Triệu Nhương, bọn họ không khỏi kêu to: "Triệu thế tử, mau cứu chúng ta!"

  "Chúng ta bị oan!"

  "Cầu ngài cứu chúng ta!"

  Nói thì nói vậy, nhưng khi đi tới trước mặt Triệu Nhương, nàng ấy vẫn thu liễm vài phần kiêu ngạo.

  Cũng không phải nàng ấy sợ Triệu Nhương... được rồi, nàng ấy quả thật sợ Triệu Nhương, sợ hắn nói một câu có thể khiến mẹ nàng ấy phạt mình ở nhà chép sách niệm kinh Phật, cấm túc nửa tháng không được ra ngoài, thật quá đáng sợ!

"Nhương biểu ca, không phải huynh đã rời kinh sao? Sao trở về nhanh như vậy?" Vinh Hi quận chúa nhanh mồm nhanh miệng hỏi, vẻ mặt không quá vui vẻ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc