Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hàn Gia Thần cởi áo khoác để tạm lên sofa, rồi ngồi xuống cạnh cô, khuôn mặt vẫn mang theo vẻ áy náy . Sau đó, anh tỉ mỉ mở từng viên thuốc theo đúng lời dặn của bác sĩ, đưa đến tận tay Nam Tri Ý như thể cô làm rơi .
Nếu không hiểu rõ sự thật, hẳn ai cũng nghĩ cô may mắn có một người anh trai như thế chăm lo mọi thứ, từ ăn mặc đến giấc ngủ. Một người đàn ông dịu dàng, có trách nhiệm, khiến bao người ghen tị.
Nhưng chỉ mình Nam Tri Ý biết mối quan hệ này sớm đã méo mó.
Kể từ sau tai nạn xe của mẹ, cô không chỉ mất đi người thân duy nhất, mà còn mất luôn ánh sáng. Mù loà trong nửa năm, từng bước sống trong sự chăm sóc toàn diện của Hàn Gia Thần người mà trước kia chỉ là một anh trai trên danh nghĩa, nay bỗng trở thành cả thế giới của cô. Nhưng mọi thứ quá trọn vẹn, quá chu đáo đến mức ngột ngạt.
Khi cô vô tình nghe được cuộc cãi vã giữa Hàn Gia Thần và Hàn Tử Ca, sự thật như nhát dao xé toạc đi thế giới màu hồng mà hắn ta tạo lên cho cô. Việc cô bị mù không phải là ngẫu nhiên, mà chính anh ta người đã gây ta mọi chuyện.Chỉ vì anh ta muốn giữ cô lại Hàn gia .
Nửa đêm trong phòng tắm lạnh lẽo, Nam Tri Ý chống tay vào bồn rửa, cố nôn ra những viên thuốc vừa uống. Mùi tanh xộc lên tận óc, cổ họng rát buốt, nhưng cô không ngừng móc họng như muốn móc ra cả sự căm phẫn và uất ức giấu kín bấy lâu.
Cô biết mình không bệnh. Người bệnh ở đây chính Hàn Gia Thần.
Người muốn biến cô thành một con búp bê, sống trong một vỏ bọc mà anh ta dựng lên. Ngay cả đi vệ sinh, ăn cơm, thay đồ… cũng phải nhờ đến người khác. Đến chính mình, cô cũng không còn nhận ra nữa.
Cô gục bên bồn rửa, nước mắt lặng lẽ trào ra như suối ngầm tích tụ. Nếu mẹ cô còn sống… thì những việc như này có xảy ra với cô không.
Sáng hôm sau, khi còn lơ mơ trong giấc ngủ, cô giật mình tỉnh dậy vì cảm nhận được hơi thở bên cạnh.
“A Tri, gặp ác mộng à? Là anh đây, đừng sợ.” Giọng Hàn Gia Thần nhẹ nhàng vang lên.
Nam Tri Ý run lên từng nhịp. Cô sợ không phải vì ác mộng. Mà vì con quỷ đứng ngay bên giường, đang vờ là mình thiên thần hộ mệnh.
Cô cố lấy cớ để anh ta rời đi.
Chiều hôm đó, bên hồ bơi trên boong tàu, Linda cô gái hộ lý người ngoại quốc đang giúp cô thư giãn.
Linda cởi mở, hoạt bát và dễ gần. Nhờ cô ấy, Nam Tri Ý mới có thể hít thở một chút tự do sau những ngày dài u ám. Hai người trò chuyện thoải mái. Linda còn tiết lộ mình là sinh viên trao đổi đang tranh thủ kỳ nghỉ để làm thêm.
Nam Tri Ý cười nhẹ. Nếu cô không bị buộc phải nghỉ học, giờ cũng đang chuẩn bị cho kỳ thực tập cuối cùng.
Mặt trời đã nghiêng về tây. Cô ngồi ở mép hồ, thả chân xuống làn nước mát, váy dài màu tím nhạt hơi phồng lên theo làn gió biển.
Linda tạm rời đi để mua đồ uống. Nam Tri Ý nhắm mắt, hưởng thụ hiếm hoi cảm giác yên bình.
Bỗng nhiên, một bóng người phủ xuống mặt cô. Chưa kịp mở miệng, một giọng nói quen thuộc vang lên ngay bên tai mang theo một tia chế giễu quen thuộc:
“Bạn học Nam… còn nhớ tôi chứ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)