Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngoan , Em Là Của Anh! Tổng Tài Cố Chấp Cuồng Sủng Ái Tôi Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Kỳ Quan Yến im lặng , biểu cảm vẫn như cũ, thản nhiên và lạnh nhạt như thể mọi thứ chẳng liên quan gì đến mình. Nhưng ánh mắt dưới hàng mi dài ấy lại dừng trên ly rượu trong tay, yên lặng đến bất thường

Giang Tạ liếc nhìn anh, cười cười đầy ẩn ý. Dù họ đang đứng ở góc khuất phía cuối boong tàu, nhưng khí chất của Kỳ Quan Yến vẫn nổi bật giữa đám đông áo sơ mi trắng tinh, cổ tay áo được sắn lên gọn gàng, vóc dáng cao lớn, bờ vai rắn rỏi, cả người như toát ra vẻ xa cách và cấm dục đến cực điểm.

Xung quanh, không ít mỹ nhân mặc bikini nóng bỏng lượn qua, có người cố tình bước chậm lại, nhưng tất cả chỉ nhận được ánh mắt đầy sự lạnh nhạt , thờ ơ.

Cậu đúng là quá kén chọn. Giang Tạ nhướn mày, nâng ly cụng nhẹ vào thành ly của anh, cười trêu chọc. “ Mấy cô gái ở đây ai ai cũng là mỹ nhân đủ kiểu sắc đẹp thế mà không một ai lọt vào mắt cậu. Phải chăng tất cả bọn họ đều không bằng Nam tiểu thư?”

Anh cố ý buông lời khích, xem thử biểu cảm của Kỳ Quan Yến có lay động chút nào. Nhưng không. Kỳ Quan Yến chỉ liếc anh một cái lạnh lùng dập tắt điếu thuốc vừa châm chưa được bao lâu, rồi xoay người bước về phía thang máy.

Kỳ Quan Yến dập điếu thuốc, giọng nói trầm thấp vang lên như phủ lớp sương lạnh lên tất cả:

“Lần sau, đừng gọi tôi ra đây chỉ để nói nói nhảm, thật lãng phí thời gian.”

Anh xoay người, bước về phía thang máy. Giang Tạ nhìn theo bóng lưng anh, chỉ khẽ cười, không nói thêm gì nữa.

Chẳng ai thấy rõ ánh mắt Kỳ Quan Yến vừa thoáng nhìn về phía góc boong tàu nơi bóng dáng một cô gái mảnh mai đang đứng tựa vào lan can, đôi mắt trong veo nhưng không có tiêu cự, như một bức tượng pha lê vừa mong manh vừa rực rỡ.

Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy nơi sâu thẳm nhất của người đàn ông luôn được ví như tảng băng lạnh lẽo kia, bất giác lay động.

Thang máy mở ra, ánh sáng phản chiếu qua ba mặt gương sáng bóng, phơi bày rõ từng đường nét trên khuôn mặt mỗi người bên trong. Ngoài Kỳ Quan Yến đứng một góc, chỉ còn Nam Tri Ý và người đàn ông đi sát bên cạnh cô Hàn Gia Thần , người được cho là anh trai của cô.

Gương mặt trắng nõn của Nam Tri Ý hiện lên chút kháng cự khó nhận ra, nhưng vẫn cố giữ nụ cười trên mặt. Giọng cô nhẹ nhàng vang lên : Gia Thần , anh không cần phí thời gian chăm sóc em quá nhiều. Em cũng muốn thử tự mình ra ngoài,tự mình đi thang máy một lần.”

“Em là em gái của anh, anh chăm sóc em là điều đương nhiên.” Hám Tử Thần nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ánh mắt kiên định không cho phép từ chối.

Thang máy dừng ở tầng mười hai, cánh cửa mở ra, cả ba bước ra ngoài Kỳ Quan Yến chậm rãi đi phía sau , ánh mắt sâu thẳm thoáng qua tia thâm trầm khó đoán.

Anh dõi theo Hàn Gia Thần dẫn đường cho Nam Tri Ý qua hành lang dài, từng bước từng bước như vẽ lên một khung cảnh quen thuộc nhưng tràn ngập áp lực. Cô gái ấy, rõ ràng đang cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, song đôi bàn tay khẽ siết và dáng người cứng nhắc đã tố cáo cảm xúc thật.

Kỳ Quan Yến thu lại ánh nhìn, khẽ nhếch môi cười đầy ẩn ý .

Bước chân Nam Tri Ý nhẹ nhàng nhưng có phần chậm chạp, lòng bàn tay hơi lạnh. Khi vào phòng, Hàn Gia Thần nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, dẫn cô ngồi xuống ghế sofa rồi ân cần đắp cho cô một chiếc chăn mỏng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc