Norvia nghe thấy Hugh khẽ cười một tiếng.
“Nếu mọi người đã quyết định muốn điều tra dị thường trong viện điều dưỡng Claude thì sao không bắt đầu ngay từ bữa tối nay?”
Trên trang giấy ố vàng ở đầu giường có ghi rõ thời gian 3 bữa ăn, lần lượt là 8 giờ sáng, 12 giờ trưa và 6 giờ tối.
Hiện tại là 17 giờ 53 phút.
Hugh tràn đầy nhiệt huyết bắt đầu sắp đặt bẫy rập ở ngay cửa ra vào. Toàn bộ phòng 5101, ngoài cánh cửa chính ra thì không còn lối đi nào khác.
Đây là kết quả mà Dooku đã tính toán dựa trên cấu trúc phòng.
Norvia cảm nhận được hơi nước đang lưu chuyển trong không khí và cũng đồng ý với nhận định này.
Fiona không tin, bèn kéo sợi dây đèn ở khu vực sinh hoạt xuống.
Chiếc đèn đó là một chiếc đèn máy móc rất tinh xảo, được làm từ quặng huỳnh quang phát sáng.
Fiona lại mở hai bên bồn rửa mặt ở gần cửa ra.
Dưới sàn hoàn toàn không có đường ống.
Phòng 5101 giống như một cái hộp sắt bị phong kín, lỗ hổng duy nhất chính là cánh cửa đang bị khóa chặt kia.
Vậy nên, bữa tối được đánh dấu “Xin hãy chờ trong phòng của mình” trên trang giấy ố vàng chính là thời cơ tốt để “mời quân vào bẫy”.
Theo sự chỉ huy của Hugh, Norvia đã kéo những sợi xích sắt rỉ sét từ khu phục hồi chức năng ra. Cô thấy một cảnh tượng khiến cô vô cùng chấn động.
Cánh cửa chỉ khép hờ. Zhuo đã giục sinh hai đóa hoa ăn thịt người ở hai bên cửa, chúng đang chảy nước miếng tong tong. Ngay ngưỡng cửa là những chiếc đinh thép hình trái tim do Irene rải. Hugh thì một tay phủ lửa lên mũi tên của chiếc nỏ đơn giản do Ellit làm, một tay điều chỉnh nhiệt độ lửa cho Dooku để chế tạo vũ khí lạnh.
Fiona đeo bao tay vào, Norvia tin rằng cô đã thấy ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu trên đó.
Còn cô, thì đang cầm sợi xích sắt nặng trịch.
Tất cả những việc này diễn ra chỉ trong 5 phút.
Hugh đang tuần tự kiểm tra những cái bẫy đã đặt và phân công nhiệm vụ cho từng người.
“Norvia, dùng xích sắt trói chặt nó lại.”
Norvia trầm mặc một lát, không nói gì, chỉ gật đầu. Cô không nhận ra chính mình cũng mang theo một tia hưng phấn.
Đúng 18 giờ 00 phút, đồng hồ phát ra tiếng “Cúc cu, cúc cu”.
Cùng lúc đó, cánh cửa lớn của phòng 5101 đã bị gõ vang.
“Xin hỏi phòng 5101 Noah, Hugh, Jeanro?”
Giọng nói khô khan, cứng nhắc vang vọng bên ngoài cửa. Norvia ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.
Nhưng Norvia đang hưng phấn nên giờ phút này cô cũng không tỉnh táo lắm.
“Đều ở đây, mời vào.”
Ellit cười ngắt lời sinh vật bên ngoài cửa, đôi chân duỗi thẳng, cây cung nỏ trên tay đã sẵn sàng.
Hugh cầm một cây gậy da đen nhánh.
Hắn ra dấu như một người chỉ huy dàn nhạc, hai tay lơ lửng trong không trung.
Mái tóc đỏ rực phản chiếu sự điên cuồng trong mắt hắn.
“Kẽo kẹt…”
Có cái gì đó đẩy xe thức ăn vào.
Chiếc xe thức ăn lắc lư rời khỏi bàn tay đẩy nó, cuối cùng được Norvia đỡ lấy.
Xích sắt không có tác dụng.
Trên thực tế, bất kể là hoa ăn thịt người, đinh thép, cung nỏ hay nắm đấm thép của Fiona, đều không có tác dụng.
Kẻ bước vào chính là một con rối gỗ.
Đó là một con rối gỗ nam, trông hơi giống với con rối gỗ ở quầy lễ tân của viện điều dưỡng Claude.
Nó được chế tác rất tinh xảo, chỉ cao đến ngực Norvia, trông như một cậu bé bảy tám tuổi.
Thế nhưng, những ngón tay lộ ra và vân gỗ trên gương mặt đã tố cáo thân phận con rối gỗ của nó.
Khi Norvia giữ vững chiếc xe thức ăn bằng bạc thì sáu người còn lại đã trói con rối gỗ lại.
Họ dùng xiềng xích đặc chế của Dooku, một nghệ nhân rối gỗ.
Hugh búng ngọn lửa, dí sát vào con rối gỗ.
Con rối gỗ giãy giụa kịch liệt. Nó được làm từ gỗ nên có nỗi sợ tự nhiên đối với lửa.
Nó không thể biến cánh tay thành máy khoan điện hay bút lông, nó chỉ có nỗi sợ hãi trực tiếp và đơn giản đối với ngọn lửa.
Hugh u ám nhìn chằm chằm con rối gỗ một lúc rồi xoay người đi xuống lầu.
Norvia không ngăn cản.
Fiona và Dooku đuổi theo Hugh, Norvia nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng xa.
Con rối gỗ vẫn bị trói chặt.
Zhuo đã chuyển hai đóa hoa ăn thịt người đến gần vị trí của hắc diệu thạch.
Hoa ăn thịt người ưa ấm, chỉ có gần đá obsidian mới có hơi ấm.
Ellit hừ một tiếng rồi quay lại nằm trên chiếc giường hoa hồng màu xanh lam.
Irene tóc dài xám bạc rũ đến mắt cá chân ngẩng đầu nhìn Norvia.
“Có muốn đốt cháy nó không? Hay là để Dooku tháo nó ra?”
Đôi mắt đỏ sẫm của Irene lại vô cùng ngây thơ.
“Ở đây không có giá treo đồ, váy của tôi sẽ bị nhăn. tôi muốn chân của nó.”
“Norvia, chúng ta tháo nó ra được không?”
Norvia cúi đầu nhìn Irene, Irene ngoan ngoãn mỉm cười với Norvia.
“Xin hỏi. 1501. Noah, Noah, Noah. Xin hỏi.”
Con rối gỗ giãy giụa kịch liệt.
Nó gọi cái tên Norvia đã đăng ký hết lần này đến lần khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
