Trên tấm biển của làng, quạ đen đã đậu kín, không ngừng kêu quang quác, như đang chế giễu đám người phía dưới.
Ngay cả trưởng làng cũng không ngờ rằng, chỉ sau vài tháng kể từ khi phát cáo thị trừ yêu, thị trấn nhỏ Nam Tú lại có thể thu hút nhiều kỳ nhân dị sĩ đến như vậy, khiến cuộc sống vốn u ám của nơi đây cuối cùng cũng le lói một tia hy vọng.
Trong số những người ấy:
Có người khoác áo cà sa, khí chất siêu phàm;
Có người dung mạo lạnh lùng, bên hông còn treo mấy cái đầu yêu quái;
Lại có người phong thái tiên gia, vừa đi vừa lẩm nhẩm niệm chú, tay cầm kiếm gỗ đào.
So với bọn họ, Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền lại càng giống những người dân đến xem náo nhiệt hơn.
Lúc này, bên chiếc giếng nước duy nhất trong làng đặt một lư hương cũ kỹ. Trong lư không hề cắm hương cầu phúc, mà chất đầy tiền đồng do toàn bộ dân làng quyên góp. Nếu đổi ra bạc, chắc cũng được vài chục lượng.
Hầu như toàn bộ dân làng đều đã có mặt, vây quanh những vị cao nhân được mời đến theo cáo thị trừ yêu. Không ít người còn quỳ xuống lễ bái, miệng không ngừng ca ngợi công đức của họ, chỉ sợ lỡ đắc tội với bất kỳ ai.
Trưởng làng đứng bên miệng giếng, không ngừng nói những lời cảm tạ khách sáo tới các vị ân nhân.
Còn đám người phía dưới thì dường như đã bắt đầu mất kiên nhẫn, một gã đàn ông cao lớn, lưng hùm vai gấu, trên tay xách thanh Cửu Hoàn Kim Đao, bước lên một bước. Hắn va mạnh vào Ngô Thừa Ân đứng bên cạnh khiến đối phương lảo đảo, nhưng chẳng buồn để ý đến ánh mắt trách móc của Ngô Thừa Ân, cứ thế cất giọng sang sảng, đầy vẻ sốt ruột:
“Lão già, đừng dài dòng nữa! Ta hỏi ông một câu. Nghe nói năm ngoái thành Nam Tú các ngươi gieo trúng hồng tiền của triều đình, có thật không?”
Trưởng làng khựng người, rồi gật đầu lia lịa.
Trong đám đông lập tức vang lên tiếng bàn tán xôn xao.
Ngô Thừa Ân ngẩn ra một lúc, rồi quay đầu nhìn Thanh Huyền.
Gã đại hán cầm kim đao nhe răng cười đầy vẻ đắc ý, đổi sang giọng điệu lớn tiếng hơn:
“Ngôi làng nhận được hồng tiền, về cơ bản không khác gì bị triều đình lột da rút xương. Giờ các người lại gặp yêu quái... chậc, thật thảm .”
Nói xong, hắn tiện tay vốc một nắm tiền đồng trong lư hương, rồi xòe bàn tay ra, để từng đồng tiền leng keng rơi xuống đất.
“Chỗ này chắc cũng chỉ đáng vài chục lượng bạc thôi... Nhưng ta đoán các ngươi cũng chỉ gom được ngần ấy, đúng không?”
Giọng điệu của gã không hề che giấu sự khinh thường, khiến những người bên dưới đều nhíu mày khó chịu.
Ngay sau đó, gã xoay người nhảy phắt lên thành giếng.
“Hay thế này đi. Chỗ tiền này các hương thân cứ giữ lại, hoặc chia cho những người phía dưới làm lộ phí. Chuyện trừ yêu ở thành Nam Tú, ta nhận rồi, coi như tích chút công đức cho bản thân.”
“Đương nhiên... nếu trưởng làng không muốn ta vất vả một chuyến vô ích, thì cứ tặng lại số hồng tiền triều đình ban cho ta, coi như là giữ làm kỷ niệm ...”
Lời vừa dứt, những người cầm cáo thị trừ yêu khác liền xôn xao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)