Tên thái giám vừa vào thư phòng lấy áo khoác ngoài cho hoàng đế hốt hoảng bò lết đến bên chân ông.
"Bệ hạ! Có thích khách! Người còn..."
Hoàng đế chỉ khẽ cười, chẳng hề để tâm.
"Thanh kiếm không nhìn thấy mới là thứ nguy hiểm. Đã phát hiện được thích khách rồi, còn gì phải lo?"
"Trẫm chỉ đang tò mò, rốt cuộc thích khách ấy là người hay yêu quái, mà lại có thể lẻn vào tận hoàng cung rồi mới bị thị vệ phát hiện..."
Tên thái giám vốn ngày thường rất lanh lợi lại không hề đáp lời như mọi khi.
Hoàng đế quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy tên thái giám đã ngã phịch xuống đất, ánh mắt đờ đẫn như mất hồn.
Ông khẽ cau mày:
"Trẫm chẳng phải đã nói rồi sao? Có gì mà phải sợ? Thật mất thể thống..."
Hoàng đế còn chưa kịp nói hết câu thì phát hiện tên thái giám dường như chẳng hề nghe mình nói.
Thái giám run rẩy giơ tay chỉ ra bên ngoài.
Không.
Nói chính xác hơn, là chỉ lên bầu trời.
Hoàng đế quay người, ngẩng đầu nhìn theo...
Đội cấm quân bảo vệ hoàng cung lúc này cũng đã hoàn toàn hỗn loạn.
Quả thật có người đang rơi từ trên không xuống.
Ban đầu, mấy tên cấm quân còn tưởng có cao thủ thi triển khinh công xâm nhập, vội vàng triệu tập một lượng lớn cung thủ mai phục, chờ đợi. Nghĩ bụng những kẻ dám đáp xuống giữa hoàng cung như vậy chắc chắn đều là cao thủ trong số các cao thủ, ai nấy không khỏi căng thẳng.
Điều kỳ quái là...
Ngay khi những bóng người ấy chạm đất, chúng lập tức giống như người thường, thân thể bị va đập đến tan xương nát thịt, vỡ thành từng mảng máu thịt.
Cảnh tượng ấy cứ lặp đi lặp lại không ngừng.
Chẳng mấy chốc, xác chết trong hoàng cung đã chất thành từng đống.
Mấy tên đầu lĩnh không còn tâm trí nghĩ ngợi, lập tức dẫn người xông tới.
Thế nhưng vừa đến gần đã bị một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mặt, khiến ai nấy phải lùi lại.
Nhìn kỹ mới phát hiện...
Những "thích khách" rơi xuống kia, nguyên nhân tử vong dường như không phải vì ngã từ trên cao.
Mà là...
Trước khi rơi xuống, bọn chúng vốn đã là xác chết.
Những thi thể ấy đã mục nát đến không còn hình dạng, giòi bọ bò lúc nhúc khắp nơi. Da thịt gần như đã bị gặm sạch, trông chẳng khác nào những xác chết đã chôn dưới đất hàng chục năm, vừa mới bị người ta đào lên.
Mùi tử khí đặc quánh lan tỏa khắp nơi, dường như muốn che lấp cả ánh trăng, rất lâu vẫn không chịu tan đi.
Đó không phải là ảo giác.
Ánh trăng thật sự đang dần biến mất.
Đám cung thủ mai phục đã khóa chặt mục tiêu.
Không.
Nói chính xác hơn, là khóa chặt hướng xuất hiện của mục tiêu.
Kẻ địch nhất định vẫn còn lơ lửng giữa không trung.
Bọn họ đồng loạt giương cung, đặt tên, kéo dây...
Nhưng rồi từng người một lại vì kinh hãi mà chậm rãi buông lỏng dây cung, không ai dám bắn lấy một mũi tên.
Càng lúc càng nhiều xác chết rơi xuống.
Càng lúc càng nhiều người ngẩng đầu nhìn lên.
Hoàng cung vốn đang náo loạn, ngược lại càng lúc càng trở nên yên tĩnh.
Giữa không trung...
Có một bóng đen khổng lồ đang từ từ hạ xuống.
Đúng vậy.
Thoạt nhìn, vật từ trên trời rơi xuống ấy giống như một cây cột khổng lồ.
Chỉ là, khi mượn ánh trăng nhìn kỹ sẽ phát hiện...
Cây cột từng che khuất cả ánh trăng, mang đến cảm giác áp bức vô tận ấy, lại được tạo thành từ vô số xác chết mục nát quấn chằng chịt vào nhau.
Khung cảnh ấy vô cùng ghê rợn.
Trông chẳng khác nào...
Một cây kẹo hồ lô khổng lồ phủ kín kiến.
Từng thi thể, từng thi thể một không ngừng rơi xuống.
Giống như những giọt mưa mùa hạ.
Chúng nhỏ từng giọt, từng giọt một, gieo rắc điềm dữ xuống cả thế gian, khiến người ta cảm thấy mỗi lần hít thở đều lạnh thấu tim gan, bất giác rùng mình.
Trong hoàng cung...
Lặng ngắt như tờ.
"Hộ giá! Mau hộ giá!"
Hoàng đế lớn tiếng quát.
Bản năng mách bảo ông rằng, thứ đang xuất hiện tuyệt đối không phải một tên thích khách bình thường.
Thế nhưng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

