Cô không để tiếng thở dài này phát ra ngoài, trong lòng thở dài là đủ rồi, nói ra là đi quá giới hạn rồi, bác sĩ ngoại khoa đều bận rộn như vậy, cô không phải chưa từng trải qua, ở trong bệnh viện ở phương nam, cô cũng đã từng liên tiếp hai ba ngày không đi ra khỏi văn phòng.
Ngay sau đó trong thang máy lại rơi vào im lặng, cũng may mỗi một tầng đều có người tiến vào, dần dần, thang máy chật kín người.
Cô với anh bị ngăn cách bởi rất nhiều người.
Thỉnh thoảng có người quen đi vào thang máy, sẽ gọi một tiếng bác sĩ Ninh, phản ứng của anh lại có chút chậm chạp.
Mệt đến nỗi ở trong thang máy cũng có cảm giác muốn ngủ cô đã từng trải qua, đặc biệt là thang máy chậm chạp lung lay đi xuống, càng làm tăng thêm cảm giác mệt mỏi rã rời.
Sau khi từ trong thang máy đi ra, cô đi bên cạnh anh, không nhịn được hỏi, “Anh làm sao vậy? Tối qua rất mệt sao? Rất nghiêm trọng sao?”“Vẫn tốt.
” Anh đi ra ngoài khu nội trú, đáp lại rất đơn giản.
“Vậy sao anh buồn ngủ vậy!”“Mấy ngày trước Ninh Tưởng bị ốm, sốt về đêm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)