“Vậy, phải làm sao?” Nguyễn Lưu Tranh vẫn thấy sốt ruột, với lại anh là chồng cũ của cô đương nhiên có liên quan, nhưng cũng không liên quan, bất kể đồng nghiệp nào trong văn phòng phải đối mặt với nguy cơ bị xử phạt cô đều sẽ lo lắng, đương nhiên, bởi vì là anh nên sự lo lắng này sẽ càng khác biệt một chút.
Anh không trả lời cô phải làm thế nào, chỉ kiểm tra xong tất cả phòng bệnh sau đó đi về văn phòng chuẩn bị phẫu thuật.
Cô nhìn thấy dưới vành mắt anh thâm lại, và trong mắt đầy tia máu, bỗng nhiên nhớ đến sáng nay anh trực tiếp từ phòng trực ra bận rộn liên tục đến bây giờ, còn chưa ăn bữa sáng, cuộc phẫu thuật này ít nhất phải kéo dài mấy tiếng, sẽ không đói ngất chứ?Trong túi cô ngược lại có một ít đồ ăn vặt mẹ nhét vào cho cô, cũng là để khi nào cô đói tìm thời gian lấp đầy bụng, cô định cầm ra cho anh.
Lần này không giống với sự lo lắng kinh hồn bạt vía cho dạ dày của anh ngày đầu tiên cô đến Bắc Nhã, trong lòng yên bình không ít, có lẽ là bởi vì cả hai đều biết không thể lại tiếp tục mối nhân duyên trước kia, hoặc là nói mỗi giây mỗi phút đều nhắc nhở bản thân đơn thuần coi anh là thầy giáo mà đối xử và quan tâm, coi là tự lừa mình dối người, trong lòng cũng bằng phẳng, ví dụ như, nếu như hôm nay bác sĩ Trình không ăn sáng, cô cũng sẽ đưa đồ ăn vặt cho anh ta.
Cô mới xoay người chuẩn bị đi lấy, Đàm Nhã hùng hùng hổ hổ đi đến, mỗi tay xách một túi đồ lớn.
“Đến đây đến đây đến đây, mọi người ăn bữa sáng!” Cô ấy đặt hai túi lớn lên trên bàn.
“Đàm Nhã, cẩn thận lại bị mắng!” Có bác sĩ nhắc nhở cô ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)