Mãn Châu Lý.Ninh Hồi kéo tay Ninh Ngộ lòng vòng trong thành phố nửa ngày, cuối cùng tìm được đến nhà anh trai, nhưng gõ cửa một lúc lâu trong nhà cũng không có người ra mở cửa.“Sao không ở nhà nhỉ!” Ninh Hồi cảm thán một tiếng.Đến mà không báo trước đương nhiên sẽ có kết quả này.
Ninh Ngộ lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho Ninh Tưởng.Ninh Hồi không biết Ninh Tưởng nói những gì, chỉ nghe tiếng Ninh Ngộ không ngừng, “Ừm, ừm, vâng, vâng…..”“Ở đây đợi thôi, anh cả về nhanh thôi.” Ninh Ngộ cất điện thoại đi, kéo Ninh Hồi đến bàn ghế đá trong vườn hoa của tiểu khu ngồi, “Đói không? Khát không? Anh đi mua gì cho em ăn?”Ninh Hồi lắc đầu, chỉ hy vọng có thể mau chóng nhìn thấy anh trai.Một lúc lâu sau mới nhìn thấy một chiếc taxi dừng lại ở gần chỗ họ, Ninh Tưởng từ trên xe xuống.Trong giấy phút anh trai xuất hiện trong tầm mắt Ninh Hồi, một luồng khí nóng mãnh liệt khó nói dâng thẳng lên đầu, cô bé nhảy lên, trong mắt không còn gì khác, chỉ có anh trai, không quan tâm đến bất kỳ thứ gì xông về phía anh.Liều lĩnh, kích động, khiến cho lúc chạy đến trước mặt anh trai suýt chút nữa ngã, trực tiếp bổ nhào vào lòng cậu.Ninh Tưởng dang rộng vòng ôm, vững vàng ôm cô bé vào lòng, mở miệng liền mắng yêu một câu, “Nha đầu ngốc!”“Anh!” Gặp lại Ninh Tưởng, Ninh Hồi vừa chua xót vừa vui mừng, ôm eo Ninh Tưởng không buông tay, theo đó cảm thấy hình như anh trai đã gầy đi không ít, cánh tay cô bé ôm một vòng như vậy đều có thể cảm nhận rõ ràng, “Anh, anh gầy rồi.”Cô bé ngẩng đầu, muốn nhìn thật kỹ gương mặt của Ninh Tưởng, lúc này mới phát hiện ra, sắc mặt cậu không tốt một chút nào, quả thực là đã gầy đi rất nhiều, hai má hõm vào, sắc mặt trắng bệch xanh xao, dưới mắt cũng có màu mệt mỏi đậm nét.Cô bé cực kỳ đau lòng, nhất định là ở bên này ăn không tốt lại vất vả, giơ tay sờ hai má của anh,”Anh, ở nhà mình tốt hơn đúng không?”Ninh Tưởng cụp mắt xuống, tránh ánh nhìn của cô bé, cười nhẹ, “Đồ ngốc, đương nhiên là ở nhà tốt nhất.”“Vậy….” Trong lòng Ninh Hồi toàn là lời nói khuyên nhủ anh về nhà, muốn nói nhưng còn ngừng.Ninh Tưởng lại cười, phía sau truyền đến một câu nói của Quyên Tử, “Đều lên tầng ngồi nói chuyện tiếp đi, mặt trời độc lắm.”Lúc này Ninh Hồi mới nhớ còn người khác nữa, từ trong lòng Ninh Tưởng đi ra, liền nhìn thấy Quyên Tử và Vương Nhất Hàm đứng sau Ninh Tưởng.Hóa ra chị Nhất Hàm cùng anh về…Trong lòng cô bé cảm khái, có một loại cảm giác không nói ra được, một là cảm thấy anh trai có người bên cạnh bầu bạn rồi, rất tốt, hai là lại chẳng hiểu sao có một chút hâm mộ chị Nhất Hàm, anh trai đã nói cô có chị dâu rồi, không còn là bảo bối duy nhất của anh nữa.
Cô vẫn luôn không để ý, bây giờ mới hiểu ý nghĩ chân chính của câu này, anh trai không ở bên cạnh cô mãi mãi, người ở bên cạnh anh mới là người anh yêu nhất.Quyên Tử mời hai anh em họ lên lầu, làm cho họ một bữa cơm, cũng coi như là nhiệt tình chiêu đãi họ.
Sau đó Ninh Tưởng liền thúc dục họ về sớm, đừng để lỡ dở học hành.Ninh Hồi có chút lưu luyến không nỡ, kéo ống tay áo của Ninh Tưởng, “Mai bọn em về không được sao? Anh có thể giảng đề cho em, sẽ không lỡ dở đâu.”Ánh mắt ướt át, vẻ mặt sợ rệt, rất hiếm xuất hiện trên gương mặt vui vẻ của Ninh Hồi, trong lòng Ninh Tưởng tựa như có một chiếc móng vuốt đang cố sức nhào nặn, làm cho cậu vừa đau vừa xót, không phải cậu không muốn giữ cô lại, cậu càng muốn giữ cô ở bên cạnh cả đời…Vương Nhất Hàm ở bên cạnh cũng không nỡ nhẫn tâm, không nhịn được nói, “Ninh Tưởng, vậy thì để…”“Không được!” Ninh Tưởng trầm mặt, “Bây giờ đi về luôn, cố gắng sớm một chút, đừng để bố mẹ lo lắng!”Ninh Hồi cảm thấy tủi thân, cô vượt ngàn dặm xa xôi đến thăm anh, nhưng dường như anh trai chẳng yêu thích cô chút nào, còn thúc dục cô đi!Tuy trong lòng cực kỳ không tình nguyện, nhưng vẫn bị Ninh Tưởng dắt xuống dưới lầu, tiễn cô và Ninh Ngộ quay về.“Ninh Tưởng, đợi một chút, em cũng đi.” Vương Nhất Hàm đuổi theo muốn xuống lầu, vẻ mặt lo lắng.“Không cần đâu! Em ở nhà nghỉ ngơi đi! Hôm nay đã chạy theo anh cả ngày rồi!” Ninh Tưởng quay đầu an ủi cô, “Yên tâm đi.”Vương Nhất Hàm đâu thể yên tâm? Nhưng cũng không thắng được Ninh Tưởng, chỉ có thể căn dặn cậu có chuyện gì nhất định phải gọi điện thoại.Ninh Tưởng cười, xua tay ý bảo cô ấy quay về.Trong nhà, Quyên Tử vốn đang cười miễn cưỡng với hai anh em nhà họ Ninh đã đổi thành vẻ lo lắng, Vương Nhất Hàm cũng vậy.Bởi vì không có lúc nào rời Ninh Tưởng, hai người phụ nữ đều đeo mặt nạ, thần kinh khắp người đều ở trong trạng thái căng thẳng cao độ, không dám lơ là một chút nào, không dám lộ ra biểu cảm bi thương, lúc này Ninh Tưởng không ở đây, hai người đều ngồi xụi lơ, đưa mắt nhìn nhau, bi thương đều xuất phát từ trong lòng, nhìn nhau cùng rơi nước mắt, cuối cùng ôm lấy nhau khóc lớn.Đây là lần đầu tiên từ sau khi trở về Vương Nhất Hàm khóc phóng túng như vậy.Bến xe.Ninh Tưởng tiễn Ninh Ngộ và Ninh Hồi.Nước mắt trong mắt Ninh Hồi rưng rưng chực rơi, gần đến lúc ly biệt, cuối cùng cũng không nhịn được mà rơi xuống,Một giọt nước mắt, nhẹ nhàng trong suốt, nhưng lại nặng tựa ngàn cân gõ vào trái tim Ninh Tưởng, trái tim bị đánh đến tan nát vỡ vụn.Cậu giơ ngón tay lên, đón lấy giọt nước mắt đọng trên quai hàm cô, đầu ngón tay ẩm ướt vừa đau vừa nóng bỏng, cuối cũng vẫn không nhịn được ôm Ninh Hồi vào lòng, “Đậu Đậu….” Gọi Đậu Đậu thêm một lần nữa thôi, một lần cuối cùng….“Đậu Đậu, đừng khóc, em mãi mãi là Đậu Đậu anh yêu thương nhất, sẽ không bao giờ thay đổi, những ngày tháng anh không ở bên cạnh, em phải học cách trưởng thành, phải học cách kiên cường, độc lập, dũng cảm, còn phải giống như trước đây, mãi mãi là một Đậu Đậu vui vẻ.
Không phải em thích vẽ sao? Em biết không, đối với anh mà nói, bức tranh đẹp nhất trên thế giới chính là nụ cười của Đậu Đậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

