Tuy Ôn Nghi thuyết phục bằng mọi cách, vạch rõ lợi và hại, nhưng Ninh Tưởng vẫn đi, hơn nữa còn đi rất vội vàng, thậm chí không đợi Ninh Hồi và Ninh Ngộ tan học về nhà.
Khi cặp sinh đôi về tới nhà, Ninh Hồi hoàn toàn chưa biết gì, còn ở trước mặt Ninh Ngộ buồn bã cảm thán một câu, “Anh thật là người trọng sắc khinh em! Từ khi có chị Nhất Hàm, bao lâu rồi không kèm cặp em làm bài tập!”Ninh Ngộ lại cho cô bé một tiếng hừ lạnh, “Vậy chẳng đúng với ý muốn của em à? Không phải em càng thích Tiêu Nhất Nhất dạy kèm hơn à?”“Đâu có?” Ninh Hồi vội đỏ mặt giải thích, mặc dù cô bé quả thực lấy cớ học thêm để gặp anh Nhất Nhất, nhưng trước giờ chưa bao giờ chê anh trai cả! Anh trai là người quan trọng nhất nhất trong lòng cô! Hơn nữa tâm sự của mình bị Ninh Ngộ vạch trần nên ít nhiều cũng có chút cuống quá hóa giận, “Ngộ bảo, anh bớt nói linh tinh đi!”Hai anh em cãi nhau vài câu rồi xuống dưới nhà ăn cơm, kết quả lại nghe được tin tức như sét đánh giữa trời quang từ chỗ Ôn Nghi.
Ninh Ngộ tuy kinh ngạc nhưng sức kiềm chế luôn rất tốt, chỉ có Ninh Hồi suýt cút nữa đánh đổ bát cơm, sững sờ hồi lâu, sau khi phản ứng lại liền đau lòng cực kỳ, cho nên dưới sự kích động phẫn nộ nói năng bừa bãi, “Dựa vào cái gì chứ? Anh là người nhà chúng ta! Từ nhỏ đến lớn anh đều là người nhà chúng ta! Mẹ của anh trước giờ đâu có nuôi dưỡng dạy dỗ gì anh! Dựa vào cái gì anh vừa trưởng thành liền cướp anh đi mất!”“Ninh Hồi! Con nói gì thế hả?”Cô bé đang nói, một tiếng trách mắng từ ngoài cửa truyền đến, là Ninh Chí Khiêm đã quay về…“Lẽ nào không phải sao ạ? Mẹ của anh quá ích kỷ!? Anh còn đang đi học nữa! Cứ đi như vậy sao, bằng tiến sĩ cũng không lấy được! Đây là muốn tốt cho anh sao? Làm một người mẹ thế là yêu con sao?” Cô bé quay đầu giận dữ nói với Ninh Chí Khiêm.
“Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình! Là anh trai con tự lựa chọn quay về!”“Con không quan tâm! Tóm lại anh là người nhà chúng ta! Ban đầu bà ta không có trách nhiệm vứt bỏ anh, nên không có quyền hối hận! Lúc anh đi vì sao mọi người không nói với con? Anh sẽ nghe lời con! Nếu như con ở nhà nhất định sẽ không để anh đi!” Cô bé vừa nghĩ đến lập tức đi ra ngoài, “Bây giờ con phải đi! Con đi tìm anh quay về! Mọi người không cần anh nhưng con cần! Mọi người không quan tâm anh nữa nhưng con quan tâm! Mọi người không yêu anh, con yêu!”“Ninh Hồi!” Tiếng mắng của Ninh Chí khiêm chỉ nghiêm khắc gọi tên cô, những thứ khác cũng không nói, nhưng đã có đủ lực khiếp sợ.
Cô biết rõ mình nói năng không khiêm tốn, nhưng trong lòng khó chịu nên không muốn nhận sai, cô không đồng ý để anh rời đi, mặc kệ lý do gì!Không dám già mồm trước mặt bố nữa, cô bé cắn môi, cơm cũng không ăn, xoay người chạy lên lầu gọi điện thoại cho anh trai.
Điện thoại vang lên một tiếng Ninh Tưởng đã nghe máy, truyền đến giọng nói dịu dàng trầm thấp của cậu, “Alo?”“Anh!” Ninh Hồi mang theo hai sự tủi thân khi anh trai rời đi và bố trách mắng, nghẹn ngào nói, “Anh không cần Đậu Đậu nữa sao?”Cô là Đậu bảo của anh trai, Đậu bảo độc nhất vô nhị, không ai có thể thay thế vị trí của cô trong lòng anh, cô biết, cho dù anh trai đã có chị Nhất Hàm, đã lấy vợ, cô vẫn cứ là đứa em gái anh yêu thương nhất, sẽ chống đỡ những trách nhiệm to lớn trong cuộc đời của tất cả con người cho cô, vĩnh viên ở bên cạnh cô, không xa rời.
Ninh Tưởng đã có dự cảm, cuộc điện thoại như vậy tất nhiên sẽ tới , sao cậu nỡ không cần Đậu Đậu của cậu chứ, chỉ là…“Hồi bảo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

