Ninh Ngộ trốn ở một bên nhìn đến đây cũng coi như yên tâm, vừa đi còn vừa nghe thấy Ninh Chí Khiêm nói, “Thật sự biết sai rồi sao?”“Vâng! Con biết rồi ạ! Bố, bố nhìn hành động của con đi, cuối kỳ con vẫn chưa có tiến bộ thì con sẽ nằm im cho mẹ đánh!” Cô bé giơ tay phải lên thề thốt.
“Được, bố tin con, đi ngủ đi.
” Anh xoa đầu cô bé, buông cô bé ra.
Rất lâu rồi Ninh Hồi không dính bố như vậy, rất muốn gần bố thêm một lát, nhưng nhìn thấy sắc mặt mệt mỏi của bố, quầng mắt xanh đen, hiểu chuyện chăm sóc bố, không quấy rầy bố nghỉ ngơi nữa, chỉ bò trên vai bố nói một câu, “Cảm ơn bố tin con, bố, Hồi bảo yêu bố.
”Viền mắt Ninh Chí Khiêm cũng hơi nóng lên, một mớ lời đã chuẩn bị đều không cần nói, Hồi bảo của anh sẽ không khiến anh thất vọng.
Khi Nguyễn Lưu Tranh từ bệnh viện về tới nhà cũng mệt mỏi rã rời, sau khi tắm xong liền dựa vào đầu giường thả lỏng, thoải mái tới mức không muốn động đậy.
Ninh Chí Khiêm tiến vào phòng, bưng theo một bát tổ yến, do Ôn Nghi nấu cho cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)