Chân Ninh Hồi mới bước được một nửa đã bị ép thu về, tay thì sống chết kéo Ninh Ngộ không buông, có chết cũng phải kéo đệm lưng! Hơn nữa Ninh Ngộ thi đứng đầu toàn khóa, không chừng bố nhìn thấy Ninh Ngộ thì tâm trạng sẽ tốt hơn, sau đó sẽ mở cho một con đường?Cô bé cúi đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn nghiêm chỉnh, ánh mắt len lén nhìn bố, trùng hợp Ninh Chí Khiêm cũng đang nhìn cô, biểu cảm bình tĩnh, ánh mắt lãnh đạm, hoàn toàn không hiểu bây giờ bố đang nghĩ gì, chột dạ mới có cảm giác giống như bị ánh mắt này đâm một nhát như vậy, cô bé lập tức thu hồi ánh mắt, ngoan ngoãn nhìn chằm chằm mũi chân mình, chỉ có cánh tay đang túm Ninh Hồi là dùng sức cấu vào tay cậu, tỏ ý anh mau mở miệng nói chuyện với bố đi.
Ninh Ngộ bị cô bé túm lấy, chạy cũng không chạy được, thấy đầu tóc cô bé lộn xộn, rối bù cúi thấp đầu, cặp sách vẫn đeo ngay ngắn trên lưng, vừa đáng thương vừa đáng yêu, tuy trong lòng chỉ hận rèn sắt không thành thép, nhưng rốt cuộc thương yêu vẫn lớn hơn tức giận, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, mở miệng thay cô bé, “Bố, chuyện này con phải gánh trách nhiệm ạ, con làm anh, Hồi bảo thi không tốt, là do con không thể đôn thúc và kèm cặp con bé, còn về chuyện họp phụ huy….
là chủ ý của con…”Ninh Hồi cực kỳ kinh ngạc, cô bé biết Ninh Ngộ sẽ giúp cô không sai, nhưng không ngờ lại mang oan uổng giúp cô! Sau khi kinh ngạc lại cảm động cực kỳ, khoác cánh tay Ninh Ngộ, rưng rưng nước mắt.
Ninh Chí Khiêm từ đầu tới cuối chỉ lạnh lùng nhìn hai đứa con trai con gái trước mặt, không nói bất cứ điều gì.
Ninh Ngộ chỉ cảm thấy đỉnh đầu luôn bốc lên ớn lạnh, cậu thà rằng bố bùng nổ tức giận còn tốt hơn xử lý lạnh lùng thế này, lạnh đến nỗi dường như không khí xung quanh đều đóng băng lại, áp lực cực kỳ lớn, làm người ta không thể thở được.
“Chủ nhiệm Ninh!” Trong phòng làm việc truyền đến giọng nói của một bác sĩ trẻ.
Ninh Chí Khiêm nhìn họ một cái sâu xa, không nói một lời đã đi về phòng làm việc…Ninh Hồi ngây ngẩn, mở to mắt nhìn theo bóng lưng bố biến mất, hồi lâu sau mới nhìn Ninh Ngộ, bẹt môi nói, “Ngộ bảo, bố không để ý chúng ta?”Ninh Ngộ cau mày âm thầm thở dài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)