Triệu Hải Đường im lặng nhìn đối diện.
Hừ.
"Một câu 'anh trai' làm anh sợ rồi à?" Triệu Hải Đường nói: "Là anh Cách nghe nhầm rồi. Sau này không gọi thế nữa, gọi tên là được chứ gì."
Tần Cách đã mở cửa xuống xe, vòng qua ghế phụ bế cô xuống. Anh cũng chẳng trả lời hay nói thêm gì, lời đã điểm trúng chỗ, mọi người tự hiểu trong lòng là được.
Triệu Hải Đường lại dỗi không cho anh bế, đòi tự xuống. Chiếc xe này khá cao, không phải tự nhiên mà gọi là xe chiến thần, cô lại không có sức, sợ làm mình bị thương nên cứ loay hoay tìm góc để nhảy xuống.
Tần Cách lạnh mặt lùi lại, hai tay đút túi quần thản nhiên đứng nhìn. Cô gái nhỏ lề mề mất mấy chục giây, chỉ sợ trầy một tí da. Tần Cách hết kiên nhẫn, tặc lưỡi một cái dùng cánh tay kẹp lấy eo cô nhấc xuống.
Triệu Hải Đường "a" một tiếng, tay suýt nữa thì vung ra đánh anh, may mà kịp nhịn lại, nếu không cái tát đó mà giáng xuống, Tần Cách chắc chắn sẽ ném thẳng cô xuống đất. Người đàn ông chó này chẳng có chút lòng thương hoa tiếc ngọc nào.
Khu biệt thự yên tĩnh không có nghĩa là sân nhà Tần Cách yên tĩnh. Ba Dao và Lưu Tứ ở đó, còn có một chàng trai kém Triệu Hải Đường hai tuổi tên là Hình Phi Ngang – con trai độc nhất của chú Hình Lục, tháng sau tròn 19 tuổi.
Tổ tiên nhà họ Hình trải dài từ chính trường đến thương trường, ăn cả hai giới hắc bạch*.
*Chính trường = giới chính trị, thương trường = giới làm ăn kinh doanh, ăn cả hai giới hắc bạch là làm ăn cả hợp pháp lẫn phi pháp.
Đến đời Hình Lục, sản nghiệp gia đình cơ bản đã hoàn thành chuyển đổi, là bá chủ xứng đáng của phái tài phiệt cũ ở Đông Châu.
Nỗi lo duy nhất là con cháu ít ỏi. Dù nhà họ Hình giàu nứt đố đổ vách nhưng lại khó sinh con, dùng khoa học để sinh ra thì cũng chết yểu sớm.
Vì điểm này không biết bao nhiêu người ở Đông Châu đâm chọc sau lưng Hình Lục, bảo ông ta làm ác quá nên bị trời phạt.
Mãi đến khi Hình Phi Ngang ra đời và lớn lên hoạt bát, mới coi như giúp Hình Lục thở phào một cái. Có thể thấy địa vị của vị thiếu gia này lớn đến mức nào.
Nhưng Hình Phi Ngang lại thích bám lấy Tần Cách, không nghe lời bố mẹ nhưng sẽ nghe lời Tần Cách.
Tần Cách không muốn trông trẻ: "Lại đến đây làm gì?"
Ba Dao nháy mắt với anh: "Thất tình rồi."
Mấy người đột ngột nhìn thấy Triệu Hải Đường, Lưu Tứ suýt nữa thì rớt hàm.
Chẳng phải chia tay rồi sao?
Thế này là làm hòa rồi à?
Ai đề nghị trước, anh Tần nhà mình cứ thế mà đồng ý sao?
Tần Cách là ai chứ?
Đó là người cực kỳ quyết đoán, chuyện anh đã quyết thì không ai thay đổi được, nói thẳng ra là kẻ cứng đầu.
Hình Lục từng muốn nhận anh làm con nuôi, làm anh trai của Hình Phi Ngang – một bước lên tiên như thế mà Tần Cách còn dửng dưng từ chối.
Bao nhiêu người khuyên nhủ cũng vô dụng, khuyên nhiều quá là cái tính thối của anh lại trỗi dậy. Ngay cả những đối tượng Hình Lục giới thiệu, ai nấy đều là đại người đẹp gia thế hiển hách, cũng chẳng thấy anh liếc mắt cái nào.
Triệu Hải Đường đã dùng ma pháp gì với anh vậy?
"Hai người..." Ba Dao lắp bắp: "Xưng hô thế nào đây?"
Tần Cách không dừng lại, sải bước đi thẳng vào trong. Triệu Hải Đường mệt rã rời không theo kịp, vỗ vỗ vai Hình Phi Ngang ra hiệu cho cậu ấy tránh ra, nhường chiếc ghế mây thoải mái nhất cho cô.
Hình Phi Ngang dịch mông sang chỗ trống bên cạnh. Ba Dao và Lưu Tứ im lặng.
Thôi bỏ đi, cô gái này chắc là có ma lực thật, đến cả cục vàng duy nhất của nhà họ Hình mà cô cũng dám sai bảo.
"Chị Đường." Hình Phi Ngang mặt đầy đau khổ: "Chị chẳng phải chia tay với anh em rồi sao?"
Triệu Hải Đường nằm bò ra mặt bàn kính, nhắm mắt sưởi nắng: "Làm hòa rồi."
Ba Dao và Lưu Tứ ra hiệu cho cậu hỏi tiếp. Hình Phi Ngang: "Chia tay rồi còn làm hòa được á?"
Triệu Hải Đường: "Chỉ là chia tay thôi, có phải chết đâu."
"..." Có lý.
"Anh em đồng ý luôn à?" Hình Phi Ngang lại hỏi: "Hai người ai đòi làm hòa trước?"
Hai người kia cũng nhìn chằm chằm vào cô, vô cùng mong đợi câu trả lời này. Triệu Hải Đường hơi giữ chút sĩ diện, suy nghĩ một chút: "Anh ấy, anh ấy bảo nhìn tới nhìn lui, vẫn thấy chị là tốt nhất."
"..." Không phải không tin, mà là cực kỳ khó tin.
Ngay trên đầu một bát canh yến huyết rơi "bộp" xuống bàn, kèm theo giọng nói cười như không cười của người đàn ông: "Đúng, tôi thích thử thách với đứa hay làm mình làm mẩy như em đấy!"
"Anh, anh đừng nói thế." Hình Phi Ngang khuyên nhủ: "Làm chị Đường giận, chị ấy lại quay sang chọc giận anh bây giờ."
Ba Dao hắng giọng: "Phi Ngang thất tình rồi, mày an ủi nó vài câu đi."
"An ủi cái gì." Tần Cách hất chân kéo chiếc ghế ngồi xuống: "Nó giờ đang mong manh thế này, quay đầu lại yêu tôi thì tính sao?"
Ba Dao và Lưu Tứ cùng lúc sặc nước bọt.
Triệu Hải Đường đẩy bát canh yến huyết ra xa, vẻ mặt ghét bỏ vô cùng. Tần Cách nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo.
"Ngang Ngang em ăn đi." Triệu Hải Đường mặt không đổi sắc nói: "Ăn đi rồi chị an ủi em."
Hình Phi Ngang nhìn trái nhìn phải. Ba Dao còn muốn thêm dầu vào lửa: "Hải Đường, nó mà yêu em thì còn rắc rối hơn."
"Không rắc rối." Triệu Hải Đường nói: "Thế thì em sẽ cùng..."
Lời chưa nói hết tay Tần Cách đã như kìm sắt bóp lấy mặt cô, bắt cô há miệng ra, thìa canh cứ thế mà ấn vào. Triệu Hải Đường "ư ư" hai tiếng, cuối cùng sợ mình bị sặc nên đành ngoan ngoãn nuốt xuống.
Tần Cách ném cái thìa cho cô: "Hóa ra em thích kiểu bị đổ vào miệng như thế này."
Làn da non nớt của cô bị anh bóp cho đỏ ửng. Cô vứt thìa đi, chưa đợi Tần Cách nổi đóa đã nũng nịu: "Không phải thích bị đổ, mà là thích anh đút cho em, anh đút đi."
"..." Gió nhẹ thoảng qua.
Chắc là vì chê cô phiền phức, cũng sợ cô tiếp tục quậy phá, Tần Cách đen mặt bưng bát lên, từng thìa từng thìa đưa vào miệng cô. Ba Dao và mấy người kia trợn tròn mắt nhìn.
Nhìn kỹ dưới cằm vẫn còn chút dấu vết của sẹo, nhưng có thể phục hồi đến mức này trong thời gian ngắn Triệu Hải Đường đã thấy mãn nguyện lắm rồi. Thêm vào đó đã lâu không gặp, đôi mắt cô như dính chặt vào mặt anh, phác họa từng đường nét ngũ quan.
Tần Cách khẽ nhướng mày: "Nó mà yêu em, thì em sẽ thế nào?"
"..." Triệu Hải Đường đang chìm đắm trong nhan sắc của anh, phản ứng chậm chạp: "Em thích anh."
Tần Cách: "…"
Ba người còn lại: "..."
Người thì ho khù khụ, người thì cúi đầu tìm đồ.
Triệu Hải Đường sực tỉnh, vén tóc ngượng ngùng nói: "Nếu anh không ngại thì em cũng không ngại. Còn nếu anh ngại thì cậu ấy là em trai anh, chẳng phải anh nên đứng ra giải quyết sao, hỏi em làm gì?"
Nói đến đây, Triệu Hải Đường ném ngược lại một câu hỏi: "Nếu cậu ấy yêu em, anh sẽ thế nào?"
Một câu hỏi bâng quơ khiến tình hình càng lúc càng phức tạp, Tần Cách giải quyết rất dứt khoát, nhìn thẳng vào Hình Phi Ngang: "Cút."
Hình Phi Ngang: "?"
Tại sao người hy sinh vô tội lại là tôi chứ!
"Em thất tình mà!" Tính thiếu gia của Hình Phi Ngang bộc phát: "Thất tình đấy! Đây là lần thứ năm cô ấy nói chia tay với em..."
Ba Dao há hốc mồm: "Cái gì, lần thứ năm rồi cơ à?"
Hình Phi Ngang đau khổ tuyệt vọng: "Em tuyệt đối sẽ không cho cô ấy cơ hội lần thứ sáu!"
Vừa dứt lời điện thoại Hình Phi Ngang reo.
Người gọi là "Bé cưng".
Hình Phi Ngang nhanh chóng đứng dậy nghe máy: "Bé cưng muốn làm hòa lại hả?"
Những người có mặt: "..."
Hình Phi Ngang đi rồi, đi làm hòa lần thứ sáu với bé cưng nhà cậu ấy.
Lưu Tứ tặc lưỡi: "Chia tay mà cũng nói tùy tiện thế được, chuyện này có một ắt có hai, thỏa hiệp một lần là xong đời..."
Ba Dao huých mạnh một cái vào người hắn.
Tần Cách không tránh né, không biết là nói cho ai nghe: "Đúng thế, số lần nhiều quá, đối phương rất dễ được đằng chân lân đằng đầu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)