Buổi xem mắt hoàn toàn thất bại.
Bằng cấp làm giả, không chịu ở rể, không có tiếng nói chung, lại thêm cô em gái trong bệnh viện rất có thể là con gái riêng – dù gương mặt có đẹp đến đâu cũng không ngăn nổi sự phản đối từ các bậc trưởng bối nhà họ Mục.
Cho dù Mục Kha có về thêm mắm dặm muối để mách lẻo, Tần Cách cũng chẳng màng. Anh xuất thân từ dân đầu đường xó chợ là chuyện ai cũng biết, con đường anh đã đi qua, anh chẳng bao giờ thấy nó thấp kém.
Khi anh sải bước leo lên chiếc Karlmann King của mình, Mục Kha đuổi theo, lời lẽ khẩn thiết: "Tôi không lái xe, anh có thể đưa tôi về nhà không? Chiếc xe này ngầu quá."
Tần Cách hất cằm: "Ghế sau."
"Ghế phụ thì sao?" Mục Kha trêu chọc: "Không lẽ để dành cho cô người yêu cũ nhỏ bé kia của anh à?"
Tần Cách thong thả ngậm một điếu thuốc: "Ghế trước từng làm rồi, cô không ngại thì cứ ngồi."
"..." Nụ cười trên mặt Mục Kha cứng đờ. Cô ta không phải trẻ con, tự nhiên hiểu rõ chữ "làm" đó nghĩa là gì.
Mục Kha ngượng ngùng từ chối, lấy cớ còn đồ cần mua lát nữa tự về, không đi nhờ xe anh nữa. Tần Cách cười vẻ cợt nhả, thu đôi chân dài lại, nhấn ga lái con "quái thú" khổng lồ rời đi.
Người đàn ông này trên người có một luồng khí chất rất mạnh, trời không sợ đất không sợ. Mục Kha vô thức hồi tưởng lại, hiếm khi thấy ai làm mình có cảm giác như vậy. Không biết cô người yêu cũ của anh đã làm thế nào để thu phục được anh nhỉ?
*
Triệu Hải Đường không ngờ câu nói bâng quơ "Vậy em chết đi" của mình lại khiến Tần Phi Phi xảy ra chuyện thật. Mới chỉ nửa tháng trôi qua kể từ lần lấy máu trước, cơ thể cô không thể chịu đựng nổi việc hiến máu tần suất cao trong thời gian ngắn.
Tần Cách cực kỳ lạnh lùng: "Đưa ra điều kiện đi."
"..." Triệu Hải Đường nhìn chằm chằm vào mặt anh như thể phát hiện ra lục địa mới: "Sẹo của anh đâu rồi?"
Vùng dưới cằm vốn có vết sẹo lần trước giờ đã phẳng phiu mịn màng, nhìn kỹ mới thấy những vệt trắng đang trong quá trình phục hồi, gần như không còn dấu vết của việc từng bị thương.
Người đàn ông quen thuộc đã trở lại. Như thể thời gian quay ngược, cô trở về ngôi nhà cũ thời thơ ấu, cỏ cây hoa lá đều không thay đổi, còn có những người cũ trong ký ức, đồng loạt mỉm cười nhìn cô. Sống mũi Triệu Hải Đường bỗng cay cay, hốc mắt đỏ hoe không kiểm soát nổi.
Tần Cách: "Điều kiện. Tiền, nhà, xe, trang sức..."
Triệu Hải Đường: "Em muốn anh."
"Triệu tiểu thư." Tần Cách mất kiên nhẫn: "Cùng một chiêu đừng dùng đến lần thứ hai."
Triệu Hải Đường sụt sịt: "Em chỉ muốn anh thôi."
Tần Cách: "Miễn bàn."
"Năm 18 tuổi em nặng 45kg." Triệu Hải Đường lẩm bẩm: "Ở bên anh ba năm chỉ còn 40kg thôi. 5kg thịt mất đi đó đều dùng để duy trì mạng sống cho em gái anh hết rồi."
Không đợi Tần Cách buông lời mỉa mai, Triệu Hải Đường nói nhanh: "Anh là đàn ông đại trượng phu sao cứ phải hẹp hòi thế? Anh đi công tác hai tháng, về nhà mặt đã bị thương, còn không cho em nổi giận à?"
"..."
"Em lấy máu thế này là liều mạng đấy." Cô phẫn nộ nói: "Cái mạng rách của em anh không để vào mắt, nhưng em quan tâm đến anh không được sao? Anh không phân biệt được tốt xấu à? Thế thì anh cứ tiếp tục dùng tiền mà mua máu người khác cho em gái anh đi!"
Tần Cách nhíu mày: "Em thử khóc xem?"
Triệu Hải Đường bướng bỉnh quẹt mắt. Phía bên kia bác sĩ đang thúc giục. Ánh mắt Tần Cách nhìn thẳng vào mặt cô một lúc lâu, rồi nhàn nhạt nói: "Không có lần thứ ba."
Đây là đồng ý rồi. Rốt cuộc thì em gái vẫn quan trọng hơn. Triệu Hải Đường lại quẹt mắt, giọng mang theo hơi mũi: "Anh xem mắt thành công chưa? Thành rồi thì em cũng không cần, em không tranh đàn ông của người khác."
"..." Tần Cách tức đến bật cười: "Em cũng có đạo đức gớm nhỉ."
Triệu Hải Đường: "Tất nhiên rồi."
Tần Cách: "Chuyện của tôi em bớt nghe ngóng đi."
Triệu Hải Đường: "Trong thời gian quan hệ giữa chúng ta còn duy trì, anh không được tìm người khác, em sợ anh lây bệnh."
Mí mắt Tần Cách giật giật. Triệu Hải Đường không dám đối đầu trực diện với anh nữa, co giò chạy đi lấy máu.
Lúc này Lý Hạo mới dám tiến lên: "Anh không trách cô ấy sao? Nghe nói tiểu thư bị cô ấy chọc tức..."
"Đáng đời." Tần Cách bực bội nói: "Nó rảnh rỗi trêu chọc người ta làm gì, Triệu Hải Đường còn giỏi làm loạn hơn cả nó..."
Lời còn chưa dứt đã nhận ra câu này có chút ám chỉ kỳ lạ, Tần Cách khó chịu nuốt ngược vào trong: "Mau đi tìm nguồn máu khác đi."
Lý Hạo: "Vâng."
Triệu Hải Đường lấy máu xong mặt cắt không còn giọt máu. Cô cảm thấy cứ tiếp tục thế này mình sẽ trở thành một mẩu tin xã hội xuất hiện trên mạng mất.
Tần Cách bế cô lên ghế phụ. Những năm qua đều trôi qua như thế, không cần cô phải mè nheo, anh đã rất thành thục giúp cô chỉnh lại ghế, thắt dây an toàn. Lấy máu là để cứu mạng Tần Phi Phi, Tần Cách không đến mức mất nhân tính vào lúc này.
Triệu Hải Đường uống một chai dung dịch dinh dưỡng, nằm vật ra ghế phụ như cọng bún thiu.
"Để dì giúp việc bồi bổ cho em." Tần Cách nhìn về phía trước: "Đừng có kén ăn nữa, bà ấy bảo em toàn lén vứt đồ ăn đi."
Triệu Hải Đường không lên tiếng.
Tần Cách liếc nhìn cô: "Đừng ngủ, không cho ngủ, về nhà phải uống thuốc ăn cơm."
Cô vẫn im lặng.
Tần Cách đưa tay xoay mặt cô lại: "Còn sống đấy chứ..."
Triệu Hải Đường gạt tay anh ra: "Mùi thuốc lá trong xe làm em ngạt thở."
"..." Mẹ nó. Biết ngay là cô lắm chuyện mà.
Triệu Hải Đường sụt sịt: "Còn có mùi nước hoa nữa."
Mùi nước hoa ở đâu ra?
Mục Kha còn chưa lên xe, cửa xe còn chưa chạm vào, vậy mà cô cũng soi mói cho được! Tần Cách lười giải thích, hạ hết tất cả cửa kính xuống để bay mùi.
Triệu Hải Đường: "Gió to quá thổi trúng em."
Tần Cách lại kéo cửa kính lên một nửa.
Triệu Hải Đường: "Em có mua que thử rồi, về anh thử một chút đi, ai biết thời gian qua anh có làm loạn bên ngoài không."
"..." Tần Cách mặt không cảm xúc nói: "Không yên tâm thì tôi không đụng vào em."
"Thế thì anh hời quá." Triệu Hải Đường nói: "Máu em cũng đã cho rồi, anh còn muốn quỵt nợ à."
Tần Cách khựng lại hồi lâu, dường như thấy cực kỳ nực cười: "Em là con gái nhà lành đấy à?"
Triệu Hải Đường: "Anh không biết sao?"
"..." Mẹ nó.
Nói chuyện với cô Tần Cách lúc nào cũng muốn chửi thề, nhưng thực tế anh không phải là người hay nói tục.
"Anh trai." Cô vô thức gọi.
Người vừa tỉnh dậy sau cơn mê chưa có lý trí, tình cảm còn dừng lại trong hơi ấm của giấc mơ đẹp, giọng nói mang theo sự quyến luyến và dựa dẫm rõ rệt. Biểu cảm của Tần Cách thản nhiên, chứng tỏ đây không phải lần đầu cô gọi như vậy.
"Đừng cãi nhau với Tần Phi Phi nữa." Anh nói thẳng: "Cãi từ lúc nó 13 tuổi đến tận 16 tuổi, còn chưa chán sao?"
Triệu Hải Đường dần tỉnh táo: "Anh nên để con bé đi học, nó cần bạn bè đồng trang lứa."
Tần Cách: "Bớt xía vào chuyện nhà tôi."
Triệu Hải Đường nói đùa với anh: "Em gả cho anh nhé..."
"Tôi không kết hôn." Tần Cách nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc chưa từng thấy, như thể đang mượn chuyện này để nhắc nhở cô rằng họ chỉ là giao dịch, đừng nảy sinh ý nghĩ khác: "Không hứng thú với hôn nhân, hiểu chưa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)