Cũng may từ nhỏ vì để kiếm tiền cô đã học được rất nhiều kỹ năng, nên tạm thời vẫn chưa đến mức không có cơm ăn. Nhưng chẳng hiểu sao cô lại không muốn nói với Lương Yến Châu rằng mình không có phim đóng, nên đành bảo: "Không phải đâu, chỉ là tạm thời tôi chưa vào đoàn phim nào thôi. Tôi vốn không ngồi yên được, làm thêm chút việc coi như giết thời gian ấy mà."
"Vậy sao?" Lương Yến Châu nhìn cô đầy ẩn ý.
Tần Sương gật đầu, đôi đồng tử đen láy trong trẻo thẳng thắn nhìn lại anh. Lương Yến Châu nhìn đôi mắt thành thật ấy của cô, không hề vạch trần.
Anh từ túi quần lấy ra điện thoại, cúi đầu mở khóa rồi đưa về phía Tần Sương, lên tiếng: "Cho tôi số điện thoại của cô."
Tần Sương thấy anh đột ngột đưa điện thoại qua thì có chút khó hiểu ngẩng đầu nhìn anh. Thấy cô mãi không nhận máy, Lương Yến Châu hỏi: "Sao thế? Không cho được à?"
Dù không biết tại sao anh lại đột nhiên muốn lấy số điện thoại của mình, nhưng dường như cũng chẳng có lý do gì để từ chối. Dù sao hai người tuy không thân nhưng cũng coi là người quen.
Thế là cô vươn tay nhận lấy máy, cúi đầu nhập số điện thoại của mình vào, lưu tên cẩn thận rồi trả lại cho anh. Lương Yến Châu cầm lấy điện thoại, thuận tay bấm gọi vào số đó. Điện thoại của Tần Sương lập tức rung lên trong túi xách.
Lương Yến Châu ngắt máy, cất điện thoại, thong thả nói: "Đi thôi, tôi đưa cô về trường."
Địa điểm tiệc tối cách trường Tần Sương không xa, chỉ mất mười mấy phút là tới nơi. Suốt dọc đường, Tần Sương đã mấy lần định hỏi anh tại sao đột nhiên lại xin số điện thoại mình.
Nhưng mãi cho đến khi xe dừng lại trước cửa ký túc xá nữ, cô vẫn không thể thốt ra lời.
Sau đó cô thầm nghĩ, thôi bỏ đi! Chẳng lẽ Lương Yến Châu lại đi thích cô chắc?
Dù sao trước đây cô cũng từng nghe Nhiễm Nhiễm nói qua, Lương Yến Châu nổi tiếng là người khó theo đuổi, những năm qua số phụ nữ bám theo anh nhiều không đếm xuể, từ thiên kim tiểu thư đến minh tinh nổi tiếng, kiểu người nào cũng có, nhưng hoàn toàn chẳng thấy ai có thể chiếm được trái tim anh.
Với một người khó đối phó như thế, Tần Sương cũng không tự luyến đến mức nghĩ rằng Lương Yến Châu có ý với mình.
Thấy xe dừng hẳn, cô cúi đầu cởi dây an toàn rồi nhìn anh: "Vậy tôi vào đây, cảm ơn anh đã đưa tôi về."
Cô vừa dứt lời, Lương Yến Châu đã lên tiếng: "Cháu gái tôi dạo này đang tìm giáo viên dạy tiếng Anh, lát nữa tôi sẽ đưa số điện thoại của cô cho chị tôi. Nếu cô hứng thú thì cứ đi thử xem sao. Nhưng nói trước là con bé không dễ dạy đâu, tính tình nghịch ngợm lắm. Nếu cô chịu được thì dạy, không được thì thôi."
Tần Sương: "..."
Cuối cùng cô cũng biết Lương Yến Châu xin số điện thoại để làm gì rồi. May mà lúc nãy cô không tự đa tình mà hỏi thừa một câu.
Cô gật đầu, nhìn anh đầy cảm kích: "Vậy tôi phải cảm ơn anh trước rồi. Nếu tôi trúng tuyển, nhất định sẽ mời anh ăn cơm."
Lương Yến Châu "ừ" một tiếng. Anh nhìn cô, ánh mắt dừng lại trên gương mặt trắng ngần thanh khiết của cô vài giây, sau đó mới lên tiếng: "Vào đi, ngủ sớm đi."
Tần Sương gật đầu: "Vâng, vậy tôi đi đây. Anh đi đường cẩn thận, chú ý an toàn nhé."
Nói xong cô cũng không làm mất thời gian của anh thêm nữa, xuống xe rồi đi thẳng về hướng ký túc xá. Lương Yến Châu dõi theo bóng lưng Tần Sương cho đến khi cô đi khuất mới thu hồi tầm mắt, lái xe rời đi.
Công việc gia sư mà Lương Yến Châu giới thiệu tốt hơn nhiều so với những việc cô tự tìm trước đây. Nội dung công việc chỉ là dạy tiếng Anh cho cháu gái nhỏ của anh.
Cô bé đang học lớp hai. Tuy Lương Yến Châu bảo con bé tinh nghịch khó dạy, nhưng sau khi tiếp xúc, Tần Sương thấy cô bé chỉ là hiếu động một chút thôi, nếu bảo ban nhẹ nhàng thì vẫn rất nghe lời. Cô bé rất thông minh, nhớ từ vựng rất nhanh, chỗ nào không hiểu chỉ cần cô giảng qua là hiểu ngay, thậm chí còn biết tự đặt câu tương tự.
Hơn nữa, chị gái của Lương Yến Châu cũng đối xử với cô rất tốt. Biết cô ở xa nên cứ đến giờ lên lớp là chị ấy lại phái tài xế đến trường đón cô từ sớm. Dĩ nhiên cô biết phần lớn là vì nể mặt Lương Yến Châu.
Thực ra cô đã sớm muốn mời anh đi ăn cơm để cảm ơn, nhưng cô nghe chị Lương nói anh đang đi công tác, chắc phải đến cuối năm mới về.
Thế là tối hôm đó, sau khi kết thúc buổi dạy và trở về ký túc xá, cô ngồi vào bàn cầm điện thoại nhắn cho anh một tin:
Tần Sương lập tức nhắn lại: [Vâng.]
Gửi xong, cô cầm điện thoại đợi thêm một lát, chắc chắn anh sẽ không nhắn thêm nữa mới tắt máy, đặt dưới gối rồi nhắm mắt ngủ.
Lương Yến Châu về tới Bắc Kinh đã là tháng Mười hai, nhưng về xong lại bận rộn suốt nên cũng không liên lạc với cô. Mãi đến giữa tháng, khi công việc đã tạm ổn, một buổi tối nọ khi đang ngồi trong thư phòng, anh mới cầm điện thoại gọi cho cô.
Cuộc gọi đổ chuông rất lâu mới có người nhấc máy.
"Alo?" Một giọng nam vang lên.
Ánh mắt Lương Yến Châu có sự thay đổi tinh vi. Anh im lặng một lúc mới cất tiếng: "Tôi tìm Tần Sương."
Lâm Trạch đáp: "Sương Sương đang ngủ, anh tìm cô ấy có việc gì không? Chờ cô ấy tỉnh tôi sẽ chuyển lời giúp."
Lương Yến Châu khựng lại vài giây. Sau đó, chẳng rõ là anh đã hiểu lầm điều gì mà khẽ cười một tiếng, không nói gì thêm rồi trực tiếp cúp máy.
Lâm Trạch thấy cuộc gọi đột ngột bị ngắt thì cảm thấy hơi khó hiểu. Cậu ta cũng tiện tay khóa màn hình rồi quay người bước vào phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Tần Sương đang truyền dịch và chìm trong giấc ngủ.
Mấy hôm trước Bắc Kinh đột ngột hạ nhiệt, cô lại phải quay một cảnh nhảy xuống sông. Khoảnh khắc nhảy xuống, cô cảm tưởng như mình sắp chết cóng đến nơi. Vì cô chỉ đóng vai một cô tì nữ không mấy quan trọng nên lúc lên bờ chẳng ai đoái hoài. Cô tự quấn mình trong chiếc khăn tắm đã chuẩn bị sẵn, uống nước nóng và cẩn thận uống thêm thuốc cảm.
Vốn nghĩ sẽ không sao, ai dè ngay tối hôm đó đã lên cơn sốt. Cô gắng gượng đến sáng hôm sau, lúc xuống giường suýt nữa thì ngã quỵ, cực chẳng đã mới phải bắt xe đến bệnh viện.
Gần đến kỳ tốt nghiệp, các bạn cùng phòng đều không có mặt ở trường, thậm chí là đã rời khỏi Bắc Kinh. Tần Sương một mình nằm viện suốt hai ngày, mãi cho đến khi Lâm Trạch gọi điện bảo cậu ta đã đến Bắc Kinh.
Vì cảm cúm virus nên toàn thân cô đau nhức, cứ mở miệng là ho. Lâm Trạch lúc này mới biết cô nằm viện nên vội vàng chạy đến chăm sóc.
Sáng hôm sau khi Tần Sương tỉnh dậy, cô thấy Lâm Trạch đang đứng bên cửa sổ nghe điện thoại. Giọng điệu của cậu ta có vẻ không tốt: "Sương Sương bị cảm, con đang ở đây chăm sóc cô ấy. Xem mắt gì chứ, con không đi đâu."
Bố Lâm ở đầu dây bên kia nổi trận lôi đình: "Bố bảo con cút về ngay con có nghe thấy không?! Bố và mẹ con đã nói bao nhiêu lần rồi, tránh xa Tần Sương ra! Bố biết con thích nó, nhưng đó là chuyện của hồi nhỏ rồi! Bây giờ mọi người đã không còn chung một thế giới nữa, môn không đăng hộ không đối, bố và mẹ con tuyệt đối không đồng ý cho con ở bên Tần Sương!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Rồi rồi, tới khúc cấm yêu rồi


-250407.png&w=256&q=75)
