Lương Yến Châu chẳng rõ đang nghĩ gì mà cười một tiếng đầy ẩn ý, sau đó mới ừ một tiếng nhàn nhạt: "Không phải cô nói về Bắc Kinh sẽ mời tôi ăn cơm sao? Nhưng tối qua tôi gọi có vẻ không đúng lúc cho lắm, là một người đàn ông nghe máy."
Anh khựng lại hai giây, cười như không cười hỏi một câu: "Sao thế? Bạn trai à?"
Tần Sương nghe vậy thì ngẩn ra, bấy giờ mới biết anh hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Không phải đâu, người tối qua là bạn tôi. Tôi đang nằm viện, cậu ấy đến chăm sóc tôi hai ngày nay."
Lương Yến Châu nghe vậy thì sững lại một chút, hỏi: "Sao lại nằm viện? Cô bị làm sao?"
Tần Sương đáp: "Không có gì to tát đâu, tôi chỉ bị cảm một chút thôi."
Vừa dứt lời, cổ họng cô chợt ngứa ngáy, không nhịn được mà ho sặc sụa. Lương Yến Châu nghe cô ho dữ dội như vậy thì im lặng vài giây, đợi cô ho xong mới đột ngột hỏi: "Ở bệnh viện nào?"
"Cái gì cơ?" Tần Sương vừa dịu cơn ho, tay xoa cổ họng vẫn chưa kịp phản ứng.
Lương Yến Châu: "Ở bệnh viện nào, gửi địa chỉ cho tôi."
Tần Sương đã gửi địa chỉ bệnh viện cho Lương Yến Châu.
Khoảng hơn mười phút sau, anh đã có mặt. Lúc đó Tần Sương đang nằm trên giường, y tá đang tiêm truyền cho cô.
Cô hỏi y tá: "Chị y tá ơi, truyền xong hai chai này là em xuất viện được rồi đúng không ạ?"
Y tá vừa chỉnh tốc độ truyền vừa bảo: "Hôm nay e là không được đâu, em vẫn còn sốt mà. Lúc nãy bác sĩ Chu đã nói rồi, em còn phải theo dõi thêm."
Tần Sương đã ở bệnh viện được bốn ngày rồi, nói thật, cô rất muốn làm thủ tục xuất viện. Một là vì xót tiền, hai là cô cũng chẳng muốn tiếp tục nằm trong cái bệnh viện lạnh lẽo này nữa.
Cô nhìn y tá, không nhịn được mà nói: "Không thể cho em thuốc liều mạnh hơn sao? Em có thể tiêm kháng sinh mà."
Y tá bảo: "Thế sao được chứ, kháng sinh này không được dùng bừa bãi đâu. Cứ hễ ốm là dùng kháng sinh, lỡ mà bị lờn thuốc, sau này có vấn đề lớn thật thì kháng sinh chẳng còn tác dụng nữa."
Y tá vừa chỉnh xong tốc độ truyền dịch cho cô, ngẩng đầu lên đã thấy Lương Yến Châu từ ngoài bước vào.
Dù cho vị y tá này đã kết hôn, nhưng khi nhìn thấy Lương Yến Châu vẫn không khỏi kinh ngạc một phen. Quá đẹp trai.
Cũng may y tá có tố chất nghề nghiệp cực tốt, nhanh chóng lấy lại tinh thần, hỏi: "Anh là bạn trai của Tần Sương phải không?"
Cô thấy Lương Yến Châu đi thẳng đến trước giường bệnh của Tần Sương, đứng đó nhìn cô.
Lương Yến Châu liếc nhìn Tần Sương một cái, khẽ nhướng mày đầy ẩn ý, nhưng không hề phủ nhận. Ngược lại Tần Sương thì sợ hết hồn, vội vàng lắc đầu: "Không phải, không phải đâu ạ, chỉ là bạn thôi."
"Ồ." Y tá nhìn Lương Yến Châu, dặn dò: "Tần Sương bị nhiễm lạnh, sức đề kháng giảm dẫn đến cảm cúm virus, hai người cố gắng đừng đứng quá gần nhau, cẩn thận bị lây. Hai chai nước này chắc phải truyền trong khoảng hai tiếng rưỡi, khi nào hết tôi sẽ qua rút kim, có việc gì thì anh cứ bấm chuông."
Y tá dặn dò xong các lưu ý liền trực tiếp rời khỏi phòng bệnh.
Phòng bệnh Tần Sương ở tạm thời vẫn chưa có ai khác chuyển vào, nên sau khi y tá đi, trong phòng chỉ còn lại hai người Tần Sương và Lương Yến Châu.
Lương Yến Châu thấy Tần Sương vẫn luôn đeo khẩu trang, hỏi cô: "Không thấy ngột ngạt sao?"
Tần Sương lắc đầu bảo: "Cũng bình thường, bác sĩ nói tôi bị cảm virus, dễ lây lắm."
Hai ngày qua Lâm Trạch ở đây, cô cũng luôn đeo khẩu trang như vậy.
Lương Yến Châu bỗng nhiên vươn tay, ngón trỏ móc vào dây khẩu trang sau tai cô, trực tiếp lột khẩu trang của cô xuống. Anh ném chiếc khẩu trang vào thùng rác cạnh giường, bảo: "Cứ đeo mãi như thế, cô không sợ mình hụt hơi à."
Tần Sương theo bản năng vội vàng kéo chăn lên che mũi và miệng, nói với Lương Yến Châu: "Vậy anh đứng xa tôi ra một chút." Cô nhìn quanh một lượt, giơ tay phải không phải truyền dịch chỉ về phía cửa sổ, bảo: "Anh ra đằng đó ngồi đi."
Lương Yến Châu nói: "Không đi, trời lạnh thế này mà ra đứng cạnh cửa sổ, tôi dở hơi chắc?"
Tần Sương bảo: "Vậy nếu anh không có việc gì thì về đi." Cô thực sự rất sợ lây bệnh cho người khác.
Lương Yến Châu đút túi quần đứng bên giường nhìn cô. Hồi lâu sau, anh bỗng lên tiếng: "Tôi vừa mới tới mà cô đã muốn đuổi khách rồi? Sao thế? Sợ ai nhìn thấy à?"
Tần Sương: "..."
Lương Yến Châu nhìn quanh một lượt, lại hỏi: "Cậu bạn kia của cô đâu rồi?"
Tần Sương ngẩn ra một lúc. Mấy giây sau mới phản ứng lại được: "Anh nói Lâm Trạch sao? Cậu ấy có việc nên về rồi."
Lương Yến Châu "ồ" một tiếng. Thấy cô bị lột khẩu trang xong lại lấy chăn che mũi che miệng, anh lại vươn tay kéo chăn cô xuống, bảo: "Hít thở cho hẳn hoi đi, tôi không dễ bị lây thế đâu."
"Vậy lỡ lây cho anh thì sao?" Tần Sương lo lắng hỏi.
Lương Yến Châu bảo: "Không đâu." Anh kéo một chiếc ghế gần đó, ngồi xuống rồi biếng nhác tựa lưng vào ghế, nhìn Tần Sương nói: "Cần gì thì cứ bảo."
Thấy Lương Yến Châu ngồi xuống, dáng vẻ như muốn ở đây bầu bạn với mình, trong lòng Tần Sương bất giác cảm thấy ấm áp. Nhưng nhìn anh, cô có chút thắc mắc, không nhịn được mà hỏi: "Nhưng mà Lương Yến Châu này, sao anh lại đến bệnh viện thăm tôi?"
Lương Yến Châu hai tay đút túi quần tựa vào lưng ghế, nghe vậy liền nhìn chằm chằm Tần Sương vài giây, sau đó mới thong thả lên tiếng: "Không phải cô đã mấy ngày không đi dạy tiếng Anh cho Miên Miên rồi sao, chị tôi bảo tôi qua xem xem khi nào cô có thể xuất viện."
Tần Sương vội vàng nói: "À, thật ngại quá, vốn dĩ đã hẹn hôm nay sẽ đi dạy cho Miên Miên, nhưng trận cảm này mãi không khỏi. Biết thế tôi đã không vào bệnh viện, ra phòng khám khu phố tiêm kháng sinh có khi đã khỏi từ lâu rồi."
Nghĩ đến đây, cô nhìn Lương Yến Châu bảo: "Lương Yến Châu, hay là anh đi làm thủ tục xuất viện giúp tôi đi, tôi về phòng khám khu phố tiêm kháng sinh hai ngày chắc là không sao đâu."
"Chỉ cảm một chút mà cô đã đòi tiêm kháng sinh? Cô chê sức khỏe mình tốt quá à?"
Tần Sương bảo: "Sức khỏe tôi vốn rất tốt, lần này là trường hợp đặc biệt."
Lương Yến Châu nhìn cô, lúc này mới hỏi: "Thế sao cô lại bị cảm?"
Tần Sương nói: "Mấy hôm trước Bắc Kinh đột ngột hạ nhiệt, đúng lúc hôm đó tôi có cảnh nhảy sông, ngâm mình dưới nước một lát, tối về trường là phát sốt luôn."
Lương Yến Châu hỏi: "Nhận được phim rồi à? Đóng vai chính sao?"
Lương Yến Châu: "..."
Lương Yến Châu nhìn chằm chằm gương mặt Tần Sương hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà mở lời: "Tần Sương, tôi thực sự rất tò mò, rốt cuộc cô làm thế nào mà với gương mặt này, lại có thể suốt ngày đi đóng vai quần chúng lướt qua màn ảnh được hay vậy? Vì mấy phút lên hình mà còn khiến bản thân phải vào viện?"
Tần Sương không muốn kể với Lương Yến Châu chuyện mình đắc tội với công ty lớn, liền đánh trống lảng: "Anh cũng thấy gương mặt này của tôi trông cũng được hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

