Lương Yến Châu gặp Tần Sương lần đầu tiên là trong bữa tiệc sinh nhật của một người bạn.
Tối đó anh vừa mới xảy ra chút tranh chấp với gia đình nên tâm trạng không mấy tốt đẹp, lúc đến nơi cũng đã gần mười một giờ đêm.
Tần Uẩn nói: "Thế thì tôi phải cảm ơn cậu quá cơ."
Lương Yến Châu tiện tay vắt áo khoác lên tựa tay ghế sofa rồi ngồi xuống, lấy chiếc ly trên bàn trà tự rót rượu cho mình.
Tần Uẩn nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của anh là biết ngay tâm trạng đang không tốt, liền hỏi: "Sao thế? Lại cãi nhau với bố cậu à?"
Lương Yến Châu đáp: "Lãng phí sức lực cãi nhau với ông ấy, thà tôi về ngủ thêm hai tiếng còn hơn."
Phía trước bục chọn bài có một cô gái đang hát, là một bản nhạc cũ của Châu Huệ Mẫn: Tối Ái.
Chất giọng rất hay, phát âm tiếng Quảng Đông cũng khá chuẩn.
Lương Yến Châu đơn thuần chỉ vì tò mò, thuận theo âm thanh nhìn sang bên đó một cái.
Khoảng cách khá xa, ở giữa lại bị nhiều người che khuất, Lương Yến Châu không nhìn rõ là ai, cũng chẳng có hứng thú nhìn thêm, anh bình thản thu hồi tầm mắt, nâng ly uống rượu.
Tần Uẩn hỏi: "Ngày mốt cậu phải về Hồng Kông à?"
Lương Yến Châu ừ một tiếng: "Về viếng ông bà ngoại, tiện thể đi thắp hương cùng mẹ tôi."
"Ngày nào về lại?"
"Chắc là đầu tháng sau, hoặc giữa tháng, tới lúc đó xem tình hình đã."
……
Lương Yến Châu ngồi được chừng hai mươi phút thì thấy không khí trong phòng bao quá ngột ngạt, anh đặt ly rượu xuống, cầm lấy chiếc áo vest vắt trên tay vịn sofa, nói: "Tôi đi đây."
"Ê! Đợi chút!"
Lương Yến Châu vừa định đi thì Cố Nhiễm chợt kéo một cô gái bước tới, nói: "Lương Yến Châu, cậu sắp về nhà đúng không, đưa bạn tôi về hộ một đoạn nhé. Cô ấy về Học viện Điện ảnh, vừa khéo tiện đường cậu luôn."
Lương Yến Châu nhìn lướt qua cô gái bên cạnh Cố Nhiễm, lờ mờ nhận ra người vừa hát ban nãy hình như chính là cô.
Anh buông một câu: "Biết lái xe không?"
Tuy đối phương không hề nhìn mình, nhưng Tần Sương cảm thấy câu này hẳn là đang hỏi cô.
Cô gật nhẹ đầu, trả lời: "Có ạ."
Lương Yến Châu ném chìa khóa xe cho cô, nói: "Tôi uống rượu rồi, cô lái đi."
Nói xong, anh vắt áo khoác lên tay, xoay người đi thẳng ra ngoài trước.
Tần Sương chụp được chìa khóa xe trong tay, ngẩn người mất một lúc mới phản ứng lại được.
Cô quay sang nói với Cố Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm, vậy mình về trước nhé."
"Ừ ừ." Cố Nhiễm nói: "Hôm nào rảnh mình qua tìm cậu, về đến ký túc xá nhớ nhắn tin cho mình nhé."
"Được, tới nơi mình sẽ báo."
Sau khi tạm biệt Cố Nhiễm, Tần Sương rời khỏi phòng bao.
Cô cầm chìa khóa xe của Lương Yến Châu, thầm nghĩ rốt cuộc mình nên xuống hầm để xe, hay là ra bên ngoài KTV đây?
Ngay lúc cô đang cân nhắc xem có nên gọi điện bảo Nhiễm Nhiễm hỏi giúp một câu không, thì vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy Lương Yến Châu đang đứng hút thuốc ở khu vực dành cho người hút thuốc cạnh thang máy.
Cô bước tới.
Lương Yến Châu dập điếu thuốc trên lớp sỏi trắng trên nóc thùng rác, giống như thuận miệng tiện lời: "Lâu thế."
Tần Sương áy náy nói: "Nói chuyện với Nhiễm Nhiễm thêm một lát, ngại quá, để anh phải đợi lâu."
Lương Yến Châu không nói thêm gì nữa, sau khi dập tắt điếu thuốc liền tiện tay vứt vào trong, sau đó giơ tay ấn nút thang máy đi xuống.
Xe của Lương Yến Châu đỗ ở hầm gửi xe. Một chiếc Maybach S650.
Lúc nhìn thấy logo xe, Tần Sương bỗng cảm thấy chiếc chìa khóa trong tay mình bỗng chốc trở nên nóng phỏng tay.
Cô nhìn về phía Lương Yến Châu, không nhịn được mà đề nghị: "Cái đó... hay là để tôi gọi tài xế lái hộ cho anh nhé?"
Lương Yến Châu giơ tay gõ gõ lên cửa xe, ra hiệu cho cô mở khóa.
Cô vội vàng bấm nút mở khóa trên chìa.
Lương Yến Châu bỏ ngoài tai lời đề nghị của cô. Cửa xe vừa mở khóa, anh đã kéo cửa, ngồi thẳng vào ghế phụ lái.
"..."
Tần Sương đứng ngây ra bên ngoài do dự vài giây, cuối cùng vẫn đành cắn răng ngồi vào ghế lái.
Sau khi ngồi xuống, đầu tiên cô thắt dây an toàn, tiếp đó là điều chỉnh lại ghế ngồi, rồi lại cẩn thận, tỉ mỉ kiểm tra đi kiểm tra lại gương chiếu hậu vài lần, để đảm bảo cả gương trong lẫn gương ngoài xe đều nằm trong tầm nhìn tốt nhất của mình.
Đợi đến khi làm xong hết mọi công tác chuẩn bị, cô lại bắt đầu sờ vô lăng, sờ bảng điều khiển, gạt thử đèn xi nhan, thậm chí còn cẩn thận kiểm tra luôn cả cần gạt nước trên kính chắn gió.
Ngay lúc cô cúi đầu xuống để xác nhận vị trí của chân phanh và chân ga lần thứ ba, cô nghe thấy Lương Yến Châu ngồi cạnh bỗng bật cười một tiếng.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía Lương Yến Châu.
Lương Yến Châu buồn cười nhìn cô, hỏi: "Có cần tôi tìm sách hướng dẫn sử dụng ra cho cô học tại chỗ luôn không?"
Tần Sương hơi bối rối, lí nhí đáp: "Thì tôi đã bảo rồi mà, để tôi gọi tài xế lái hộ cho anh."
Dù Lương Yến Châu nói đâm hỏng tính cho anh, nhưng Tần Sương nào dám nghe theo. Suốt dọc đường cô lái xe vô cùng cẩn trọng, quãng đường vốn chỉ mất hơn nửa tiếng mà cô lại chạy mất gần một giờ đồng hồ.
Khi chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại an toàn trước cổng trường, cô mới đưa tay lau mồ hôi, khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lương Yến Châu tối nay tâm trạng vốn không tốt, nhưng lúc này lại bị Tần Sương làm cho buồn cười. Anh nói: "Cũng may bây giờ là đêm khuya, trên đường không còn mấy xe. Chứ vào lúc bình thường, với tốc độ lái xe này của cô, chắc chắn sẽ bị người ta chửi suốt dọc đường."
Tần Sương đáp: "Bị người ta chửi suốt dọc đường vẫn còn tốt hơn là làm hỏng xe của anh."
Cô tắt máy, sau đó quay sang nhìn Lương Yến Châu.
Sau khi tắt máy, ánh sáng trong xe cũng tối dần đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


