“Đờ mờ, thằng nào đấy, to gan vãi chưởng!”
“Hình như là học sinh mới chuyển đến hôm nay đấy!”
“Đệt? Cậu ta cũng thích Cố Phương Yến à? Đậu má, sao đứa Omega nào cũng đổ đứ đừ vì Cố Phương Yến thế này!”
“Tiếng cười của cậu ấy ngọt đến mức 'ngứa cả tâm can', một cực phẩm Omega như vậy sao lại đi thích Cố Phương Yến cơ chứ!”
Sân tập hỗn loạn không kiểm soát nổi, tiếng gào thét bi thương của tám trăm Alpha đòi đi "điều tra thông tin" vang vọng khắp nơi. Chỉ trong vòng nửa phút, dân tình đã tự biên tự diễn ra một kịch bản cẩu huyết: Tạ Phỉ vì theo đuổi tình yêu mà lặn lội chuyển trường.
Trong hàng ngũ lớp 11/1, Hạ Lộ huých vai thằng bạn đang chạy bộ cùng mình: “Anh Cố, chắc đây là màn tỏ tình độc lạ, huyễn hoặc và thanh thế khủng nhất mà cậu từng nhận được rồi nhỉ? Nhìn xem, kinh động cả Tôn Ngộ Không rồi, lão đang cầm 'gậy' như đi bắt tội phạm tới nơi kìa.”
Alpha chạy cạnh cậu có khuôn mặt anh tuấn, thuộc hàng "khó gần". Dung mạo chỉ có thể nhìn từ xa chứ không thể lại gần. Đôi mắt sắc bén, mí mắt mỏng manh hơi rũ xuống, sống mũi cao thẳng, môi mím chặt, nhìn qua cực kỳ lạnh lùng.
Đúng chuẩn mẫu hình khiến mọi Omega và Beta đổ cái rầm. Nếu Tạ Phỉ đi ngang qua lúc này, chắc chắn sẽ nhận ra ngay Giáo thảo nổi danh, bạn học Cố Phương Yến, chính là cái anh chàng "nhảy lầu" mà cậu gặp ở đầu hành lang lúc sáng.
Nghe Hạ Lộ nói, Cố Phương Yến chậm rãi ngước mắt, liếc nhìn về phía sân thượng toà Dật Phu. Nhưng Tạ Phỉ thì đã nhanh chân chuồn lẹ, chỉ còn để lại một bóng lưng trắng tinh và tờ giấy bay lất phất giữa không trung.
Cố Phương Yến rũ mắt, tiếp tục chạy bộ.
Buổi tập kết thúc. Trên sân ồn ào như cái chợ vỡ, ai nấy đều nhanh chóng giải tán để đi ăn. Chẳng mấy chốc mà đến tiết tự học buổi tối nên không ai nấn ná thêm.
Tạ Phỉ xuống lầu tìm Vưu Sâm. Cậu trốn trong nhà vệ sinh thành công né được lệnh truy nã của "Tôn Ngộ Không", nhưng vì thế mà không thể rủ Vưu Sâm đi ăn đúng giờ được.
Vừa mới đi tới, một tên xông lại chặn đường cậu.
Là một Alpha, nhìn mặt không quá lạ, sáng chiều đều thấy tìm Tạ Phỉ một lần, cậu cũng có chút ấn tượng.
“Thế nên tớ mới phải dùng loa phóng thanh trên đó chứ.” Tạ Phỉ cười nói. “Không tỏ tình trực diện thì cậu ấy lấy đâu ra cơ hội để từ chối tớ.”
“Vậy… chúc cậu may mắn nhé.” Hắn cười gượng.
Tạ Phỉ nói tiếng cảm ơn.
Điện thoại sáng lên, Vưu Sâm hẹn ở cửa sân thể dục. Tạ Phỉ nhắn tin trả lời, rồi liếc thấy anh chàng "nhảy lầu" lúc sáng đang cùng bạn đi từ hướng ngược lại lên.
Cậu nhìn khuôn mặt người kia, rồi cũng chả có biểu cảm gì, chỉ dồn hết sự chú ý xuống đôi chân của anh ta.
Sáng nhảy từ tầng ba, chiều chạy ba vòng, tập luyện thêm ba mươi phút. Thế mà anh chàng chân dài này vẫn hoàn hảo, không sứt mẻ tí nào, bước chân vẫn cực kỳ vững chãi.
Chậc, không phải người phàm.
Tạ Phỉ nghiêng đầu cảm thán, nhắn tin xong rồi chuồn thẳng.
Chứng kiến toàn bộ quá trình, Hạ Lộ vội lùi lại nửa bước nhường vị trí "đắc địa" cho Cố Phương Yến. Nhìn rõ người trước mặt, ánh mắt Hạ Lộ đầy vẻ khiếp sợ, nghi hoặc, hiếu kỳ xen lẫn do dự, tạo thành một gương mặt cực kỳ phức tạp.
“Cậu bị sao thế?” Cố Phương Yến liếc mắt.
“Cậu không nhận ra à? Cậu ta chính là cái người vừa ngâm thơ trên sân thượng làm chấn động toàn trường đấy.” Hạ Lộ vừa nói vừa kéo Cố Phương Yến ra khỏi cầu thang, đứng ở vị trí trống trải tìm kiếm. Thấy Tạ Phỉ ở cửa sân thể dục liền chỉ chỉ: “Không phải cậu ta thầm mến cậu à, sao gặp cậu ở cầu thang mà thờ ơ như không quen biết vậy?”
Cố Phương Yến đút tay vào túi, ánh mắt chạm vào người Tạ Phỉ rồi lập tức thu về: “Cậu không hỏi cậu ta mà lại hỏi tớ làm gì?”
Hạ Lộ: “Vừa nãy cậu ta còn nói trước mặt thằng kia là thích cậu đó!”
“Cho nên?”
“Thế mà đi ngang qua cậu lại không thèm liếc một cái!” Hạ Lộ gào lên.
Cố Phương Yến vẫn lười biếng, chậm rãi nhả ra hai chữ: “Sau đó?”
Hạ Lộ: “Tớ đoán, cậu ta muốn chơi chiêu 'lạt mềm buộc chặt'!”
“…” Cố Phương Yến liếc nhìn một cái, rồi: “Chậc.”
Mặt trời chưa lặn, vẫn phóng ánh nắng cháy da cháy thịt. Vừa ra khỏi lớp, Tạ Phỉ đã cảm thấy mình sắp bốc hơi.
Vưu Sâm tập xong, người nóng như cái nồi cơm điện. Tạ Phỉ mới lại gần nửa mét đã thấy nhiệt độ tăng vọt.
Cậu lùi lại, Vưu Sâm lại tiến lên, vỗ tay bôm bốp: “Đậu má, cậu trâu bò thật đấy.”
Tạ Phỉ: “Quá khen.”
“Tôn Ngộ Không có tóm được cậu không?” Vưu Sâm hỏi.
“Bị tóm thì giờ tớ còn đứng đây được chắc?” Tạ Phỉ đẩy vai Vưu Sâm, giục hướng về phía nhà ăn.
“Cái trò vừa nãy… thật sự đỉnh cao.” Vưu Sâm hồi tưởng lại tình hình, cười suýt ngất. “Mà nè, cậu làm thế, không phải chỉ vì để hoàn thành cái trò đại mạo hiểm thôi đúng không?”
“Cậu nghĩ xem?” Tạ Phỉ bĩu môi.
Đại mạo hiểm đương nhiên không phải nguyên nhân chính. Yêu cầu là tỏ tình công khai với giáo thảo, thì chỗ nào trong trường này chẳng công khai?
Mà vừa mới chuyển đến, Tạ Phỉ căn bản không biết mấy chỗ "góc khuất" ở trường đâu. Thứ hai, cậu lười đi tìm. Thứ ba… Nhất Trung vốn nổi tiếng cởi mở, mới ngày đầu mà Tạ Phỉ đã nhận được bốn, năm lời tỏ tình rồi.
Từ chối từng người một phiền phức lắm, thà cầm loa thông báo rộng rãi là mình có "chủ" rồi, làm ơn đừng ai quấy rầy nữa.
Vưu Sâm nghe xong cảm thán: “Đúng, mấy cái vụ tình cảm sến súa này ảnh hưởng tốc độ làm đề lắm.”
Đúng là phẩm chất hạng nhất, không hổ danh học sinh lớp 12 đang hãm sâu trong biển đề thi.
Tạ Phỉ ở nhà ăn gọi phần sườn xào chua ngọt cuối cùng, quen thói trộn nước tương vào cơm.
Vưu Sâm cảm nhận được một vòng ánh mắt của mọi người xung quanh, bê bát canh lên bàn, không nhịn được ngâm thơ:
“Tìm tìm kiếm kiếm, vắng ngắt, thê thê thảm thảm, xúc động…”
“Ngậm miệng vào.”
Vưu Sâm tuân lệnh.
“Khối 12 tụi tớ học tự học buổi tối nhiều hơn cậu một tiếng, tối nay không về cùng cậu được rồi.” Vưu Sâm nhai cơm.
Tạ Phỉ không ngẩng đầu: “Tớ ba tuổi chắc? Về nhà còn cần người dắt.”
“Anh đây quan tâm cậu thôi mà.”
“Tiểu đệ vô cùng cảm kích.”
Lớp 11 học tự học buổi tối đến tám giờ là tan.
Tạ Phỉ nghỉ học một năm, kiến thức đã rơi rụng hết sạch, học lại không phải chuyện dễ. Bài tập làm hơi chậm, nhưng cậu cũng chẳng phải người thích ép mình, chuông vừa reo đã vứt bút.
Về đến nhà đã tám rưỡi.
Tạ Phỉ ấn vân tay mở cửa, bật đèn. Trong nhà vắng hoe, chỉ có con robot dọn dẹp đang chạy lạch cạch khắp phòng.
Trên tủ giày có cái túi thêu chữ “Viện đại học Y khoa thành phố Lâm Giang”, chứa phim chụp CT. Tạ Phỉ lúc này mới nhớ ra, mấy hôm nữa phải đi tái khám.
Điện thoại sáng lên.
“— mời bạn gia nhập nhóm chat Liên Minh Thất Tình.”
Hôm nay add nhiều bạn mới quá, cậu chẳng nhớ cái người “—” là ai, nhưng vẫn tò mò mở ra xem.
“Muốn phỏng vấn cảm tưởng của bạn học mới đứng trên sân thượng đọc thơ tình một chút!!”
“Tạ Phỉ Phỉ lúc cậu đứng trên sân thượng đẹp trai quá đi!!!”
“Là đẹp trai muốn bùng nổ luôn có biết không! Nếu cậu không phải Omega tớ đã theo đuổi cậu rồi!”
“Có video không? Có ảnh không? Tớ học lớp 12 lúc đó không kịp vây xem a a a a, cầu xin đấy!”
Tạ Phỉ: ?
Cuối cùng cậu cũng nhớ ra tổ chức mà Vưu Sâm nhắc sáng nay. Có điều… mấy người này "trèo tường" (chuyện trường học) dễ dàng vậy sao?
Tin nhắn trong nhóm nổ liên tục, không lâu sau đã lên tới vài trăm cái. Tạ Phỉ liếc nhìn nhân số, má nó gần 500 người. Đông như thế, người ngoài nhìn vào còn tưởng fanclub của Idol nào đấy.
Tạ Phỉ cởi giày, lấy lon coca trong tủ lạnh.
Chỉ trong lúc đó, cậu bị tag tên đến cả chục lần, tin nhắn nhảy liên hồi khiến cậu không thể thanh tịnh nổi. Cuối cùng, Tạ thiếu gia đành hạ mình gửi một dấu chấm câu vào nhóm.
Tốc độ spam chậm lại.
Cậu gõ tiếp: Không được giáo thảo nhận lời, trong lòng rất khổ sở, mọi người đừng tag tớ nữa.
Gửi xong, cậu bật coca uống.
Sáng hôm sau, tiết tự học.
Tạ Phỉ vào lớp quốc tế, không bị áp lực đuổi tiến độ như các lớp khác, nhịp điệu chậm rãi, không khí rất thong thả. Tạ Phỉ ngồi ăn sáng vừa lật sách giáo khoa. Đại biểu khoa Hóa từ ngoài chạy vào, vung tay hô to:
“Các cậu, tớ mới nhận được tin, tiết thí nghiệm Hóa học hôm nay học cùng lớp 11/1!”
Cả lớp sôi trào:
“Lớp 11/1?”
“Đậu xanh!”
“Lớp của giáo thảo đó!”
“Không biết giáo thảo có tới không nhỉ?”
Cả đám hò hét sắp lật nóc nhà, Tạ Phỉ thầm nghĩ: Hóa ra giáo thảo trường mấy người là "tuyển thủ trốn học".
Nhắc đến trốn học, cậu lại nhớ đến anh chàng "nhảy lầu" hôm trước. Không biết Giáo thảo trốn học có "phong tình" hơn anh ta không nhỉ?
Bạn cùng bàn quay xuống, kích động vỗ bàn: “Tạ Phỉ, Tạ Phỉ, cậu nghe thấy chưa? Cơ hội làm thí nghiệm chung với Giáo thảo kìa!”
“Ừ ừ ừ.” Tạ Phỉ gật đầu.
“Cậu nhất định phải tranh thủ nha!” Bạn bàn trước vẫn nhiệt tình.
“Tranh thủ cái gì?” Tạ Phỉ mờ mịt.
Bạn bàn trước biểu tình kiểu 'hận sắt không thành thép': “Cùng cậu ấy ở một tổ chứ còn gì!”
Tạ Phỉ gật đầu: “Được được được.”
Tiết tự học kết thúc, mấy Omega trong lớp bình thường tác phong chậm rì rì giờ lại như được "tiêm thuốc kích thích", cầm sách chạy thẳng tới phòng thí nghiệm.
Tạ Phỉ ngồi yên dọn rác xong mới đứng dậy.
Bạn bàn trước hỏi: “Cậu biết phòng thí nghiệm ở đâu không? Có đi cùng tớ không?”
“A, tớ biết. Giờ tớ phải đi vứt rác, cậu cứ đi trước đi.” Tạ Phỉ giơ túi nilon trên tay lên.
Bạn bàn trước suy nghĩ: “Có lẽ Giáo thảo cũng sát giờ mới đến, cậu không cần quá vội đâu.”
“Cảm ơn.” Tạ Phỉ mỉm cười.
Bữa sáng của Tạ Phỉ là cháo, còn thừa ít nước canh, ném ở thùng rác trong lớp thì tội lỗi quá, nên cậu đi vòng ra thùng rác cạnh WC.
Vừa quay người lại, liền nhìn thấy anh chàng "nhảy lầu" và bạn anh ta đi ra từ cửa sau lớp 11/1.
Có duyên thật.
Tạ Phỉ đi theo phía sau bọn họ, tiến về phòng thí nghiệm ở tầng ba, phòng 302.
Lúc vào cửa, Hạ Lộ đang đi cùng Cố Phương Yến bỗng quay đầu lại. Thấy Tạ Phỉ, cậu ta im lặng, vèo một cái lao vào lớp.
Phía sau mình có thầy chủ nhiệm à?
Tạ Phỉ không hiểu vì sao quay đầu lại, mà chẳng còn ai cả.
Hai người kia đi thẳng xuống cửa sau, Tạ Phỉ theo sau Cố Phương Yến tiến vào lớp. Chân trước vừa bước qua cửa, chuông vào học vang lên. Một vị giáo sư trông nghiêm khắc đi vào từ cửa trước. Cả lớp từ ồn ào chuyển sang im phăng phắc, tất cả đứng ngoan như thỏ.
Vừa nhìn là biết giáo viên "khó xơi".
Trong lớp chỉ còn đúng một cái bàn trống cuối cùng, Tạ Phỉ nhanh chóng đi tới.
Động tác của cậu và Cố Phương Yến đồng bộ, hai người liếc nhau, không nói gì.
Giọng thầy dạy Hóa vang lên: “Hôm nay làm thí nghiệm, tôi đã dặn rồi. Thiết bị ở trên bàn, hai người một tổ, viết báo cáo trước khi tan học giao cho lớp trưởng.”
Lũ "thỏ con" lục đục chuyển ống nghiệm đèn cồn, phòng thí nghiệm náo nhiệt hẳn. Tạ Phỉ quét mắt nhìn bàn, trên đó có sẵn giấy báo cáo.
“Bốn thí nghiệm, mỗi người viết hai phần báo cáo hả?” Tạ Phỉ hỏi.
“Ừ.” Alpha đứng bên cạnh đáp, giọng nói lãnh đạm, trầm thấp, như tiếng nước đá tan trong ly, nghe rất "đã tai" vào mùa hè.
Tạ Phỉ cầm báo cáo lên: “Tớ tên Tạ Phỉ, cậu thì sao?”
“Tôi?” Giọng Alpha vẫn không cảm xúc: “Cố Phương Yến.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
