Tháng chín, mấy thành phố khác người ta đã được hít hà chút không khí mùa thu mát mẻ rồi, cơ mà tám giờ sáng ở cái thành phố Lâm Giang này thì mặt đất vẫn nóng như chảo lửa, luộc chín được cả trứng gà luôn. Đứa nào đứa nấy đi giày dày cộm dẫm lên đường mà muốn "bốc khói".
Tạ Phỉ, một bên vai đeo cặp sách, từ làn da lộ ra ngoài đến cái áo sơ mi đều trắng phát sáng, đứng ngay cổng trường Nhất Trung, chậm rãi hít một hơi thật sâu. Một năm.
Cậu dưỡng bệnh ở cái chỗ "khỉ ho cò gáy" trong bệnh viện suốt một năm trời. Giờ thì cuối cùng cũng được về với thiên nhiên, hít thở cái bầu không khí "đậm đà" mùi khói bụi xăng xe bên ngoài.
Mùi ám lên người vẫn quen thuộc y như ngày nào.
Tạ thiếu gia với gương mặt tuấn tú nhưng hơi xanh xao, khó chịu kéo cái cặp sách xuống cầm lấy. Nhờ ơn cái thời tiết này, mới xuống xe có vài phút mà vai cậu đã ướt đẫm mồ hôi.
Chuông Wechat tinh tinh vang lên, là Vưu Sâm - thằng bạn nối khố ở Nhất Trung của cậu:
“Tổ tông của tớ ơi, hôm nay cậu chuyển tới, nhất định phải nhớ kỹ ba cái 'luật ngầm' này.”
“Trường Nhất Trung của chúng ta, có ba nhân vật thuộc hàng 'cấm kỵ', không thể trêu vào.”
“No. 3: Thầy giám thị Tôn Ngô Đồng. Giang hồ hay gọi là Tôn Ngộ Không. Tai nghe sáu đường mắt nhìn tám phương, xuất quỷ nhập thần, chuyên đi bắt mấy đứa không chấp hành kỷ luật rồi thu điện thoại.”
“Hình ảnh”
“No. 2: Giáo bá* Lâm Húc Quân, một Alpha có tính công kích cực mạnh, quan hệ với đám lưu manh ngoài trường rất rộng.”
(*giáo bá: đại ca của trường)
” Hình ảnh “
“No. 1: Nhóm fan hâm mộ của giáo thảo Cố Phương Yến.”
Cái mục cuối không có ảnh, mà Vưu Sâm gửi hẳn một đoạn voice chat dài dằng dặc. Tạ Phỉ cắm tai nghe vào mở ra.
“Người tên Cố Phương Yến chính là Alpha có nhan sắc đỉnh cao nhất từ trước tới nay của trường này. Vị trí giáo thảo số 1 trường bao nhiêu năm nay hắn thầu hết. Mỗi ngày đều có một hàng dài Omega và Beta gửi thư, bánh gato tỏ tình. Ngày nào cũng có một hàng dài người thất tình đi tìm say trên sân thượng. Bởi vì quá khó theo đuổi, cái fanclub của hắn còn đặt tên là 'Liên minh thất tình' đấy.”
Tạ Phỉ nghe đến đó liền bấm thu âm trả lời: “Cậu thổi phồng cái vị họ Cố đó lên tận mây xanh như thế, không phải chính cậu cũng là một thành viên trong đội ngũ tỏ tình đó chứ?”
Vưu Sâm đáp lại ngay: “Người ở cấp bậc giáo thảo, nghe là biết khó trêu rồi, tớ đâu rảnh mà tự tìm khổ cho mình?”
Tạ Phỉ bị chọc cười, vừa định trả lời lại thì thầy giám thị đứng sau cổng trường đã hét to: “Học sinh kia, đứng ở lối đi bộ làm gì đấy? Còn không vào lớp, tôi phạt tội không chấp hành kỷ luật bây giờ!”
Tạ Phỉ ngẩng đầu nhìn quanh, đường rộng thênh thang hình như chỉ có mình cậu, bèn chỉ tay vào mình, ra hiệu: Thầy đang nói em hả?
“Trừ em ra thì còn ai! Tiết tự học buổi sáng sắp bắt đầu rồi, 3 phút nữa đánh chuông vào học, còn không vào lớp, nhà trường mời phụ huynh em lên đấy!” Thầy giám thị quát, cái giọng này tự mang theo khả năng khuếch đại âm thanh, khiến cái cây bên cạnh nghe thôi cũng thấy rung rinh vài cái.
Tạ Phỉ thấy hơi ấn tượng, một tay xách cặp đi tới.
Thầy giám thị thấy cậu cười ngoan thế, lửa giận giảm hẳn, hỏi: “Em là học sinh chuyển trường à?”
“Vâng ạ.”
“Phòng giáo viên khối 11 ở đầu hành lang đông tầng ba của toà Dật Phu.”
“Cảm ơn thầy.”
Toà nhà đầu tiên sau cổng trường chính là toà Dật Phu, lúc đầu Tạ Phỉ còn nhớ hướng đó là hướng đông, mà lên tầng hai, tầng ba, phương hướng trong đầu cậu đảo lộn hết cả. Đã đánh chuông vào học, hành lang trống trơn không bóng người, cậu nhìn trái nhìn phải trong vô vọng rồi quyết định: cứ theo cảm tính mà tiến thôi.
Đi thẳng đến cuối hành lang, cậu nghe thấy tiếng nước ào ào.
Đậu má, là nhà vệ sinh.
Tạ Phỉ đảo mắt, quay người ngay tại chỗ.
Đúng lúc đó, nhìn sang lớp đối diện, có người đẩy cửa sau đi ra.
Là một Alpha thân hình cao lớn, mặt không biểu cảm, mí mắt hơi rũ xuống, toát ra khí chất lạnh lùng cao ngạo. Nhưng điều này không làm giảm đi nhan sắc và khí chất của hắn. Anh tuấn ngời ngời, đẹp trai đến mức người ta đứng không vững.
Có lẽ hắn không ngờ hành lang lại có người, khoé mắt thoáng nhìn thấy Tạ Phỉ có chút sững sờ, hơi cụp mắt lại.
Nhưng chỉ vẻn vẹn một chút thôi.
Sau đó, Tạ Phỉ trơ mắt nhìn hắn đi tới lan can hành lang bên cạnh, nhảy xuống.
Tư thế vô cùng gọn gàng tiêu sái.
Tạ Phỉ: “?”
Không cần đôi chân nữa hay gì?
Là vì thua Truth or Dare nên anh dũng hy sinh, hay là phá phách kỳ thi nên biểu diễn màn "phi thăng" trực tiếp? Người anh em này có cần thiết phải nghĩ quẩn vậy không? Đây là tầng ba đấy!
Cậu vội chạy tới nhìn xuống dưới thì không còn thấy bóng dáng anh trai nhảy lầu đâu nữa.
Là phi thăng thành tiên tại chỗ, hay rơi vào không gian thứ nguyên kỳ quái nào rồi?
Chẳng trách người ta nói trường càng tốt càng lắm biến thái, hành động này đúng là "trâu bò" thật sự.
Sau khúc dạo đầu đầy kịch tính, Tạ Phỉ tìm tới văn phòng. Giờ ra chơi tiết 1 cậu được đưa tới phòng học, chỗ ngồi xếp ở bàn thứ hai từ dưới lên, sát cửa sổ. Không có bạn cùng bàn, đằng sau cũng không có ai, chỉ có vẻn vẹn một bàn đằng trước.
Cấp ba không giống cấp một, cấp hai, thường chia theo nhóm nhỏ. Học sinh mới chuyển đến thì chỉ cần chào hỏi qua loa trên bục giảng là xong. Nhưng đó là với người bình thường thôi, còn với Tạ Phỉ, đôi mắt đào hoa của cậu cong lên như hoa đào nở, mới giới thiệu xong về chỗ ngồi là đã có bao nhiêu người ùa tới làm quen.
“A a a a lớp chúng ta có học sinh chuyển trường đẹp trai tới vậy, mình đang mơ đúng không!”
“Bạn học mới ơi, cậu có đối tượng chưa? Chưa có thì để mắt tới tớ đi!”
Cái máy điều hoà trong lớp thì già nua, thổi ra luồng gió yếu ớt như sắp tắt thở. Chỗ của Tạ Phỉ lại sát cửa sổ, rèm kéo rồi mà vẫn không che nổi nắng. Một đám người chen chúc quanh cậu gào khóc thảm thiết, làm Tạ Phỉ nóng muốn ướt hết cả người. Cậu gõ bàn mấy cái, cười nói:
“Các cậu thương lượng chút nhé. Nói chuyện với tớ không mất phí đâu, cho nên đừng tụ tập đông thế, xếp hàng từng người từng người một tới được không?”
“Ha ha ha!”
“Trời má cậu thật biết đùa, nói chuyện kiểu này thấy dễ thương hơn đó!”
Trong lớp tiếng cười vang rộn rã.
Chuông vào học kêu lên, đám "củ cải" nhanh chân chạy về chỗ, phòng học liền yên tĩnh lại.
Buổi sáng có bốn tiết, Tạ Phỉ bị trưng ra làm "vật phẩm ngắm cảnh" suốt ba giờ ra chơi. Kết thúc tiết cuối, cậu từ chối mọi lời mời đi ăn từ bốn phương tám hướng, đi tụ tập với hội Vưu Sâm.
Vưu Sâm bằng tuổi Tạ Phỉ, học chung lớp từ nhỏ. Tạ Phỉ vì lý do sức khoẻ nghỉ học một năm, giờ bị đẩy xuống lớp thấp hơn thành học đệ, Vưu Sâm cứ cười đến là vui sướng.
“Này, thu liễm lại chút đi. Tin tớ đấm chết cậu không.” Tạ Phỉ nắm tay thành nắm đấm dí sau lưng Vưu Sâm.
Họ không ăn ở nhà ăn mà ra nhà hàng ở cửa sau trường. Tạ Phỉ ở Nhất Trung quen không ít người, ngày đầu tiên chuyển trường mọi người tập hợp đông đủ, gọi đủ món để hoan nghênh.
Có người chiếm được chỗ tốt, thấy Tạ Phỉ thì vẫy tay gọi rối rít.
Tất cả mọi người đều mặc đồng phục, chỉ riêng Tạ Phỉ là không có. Cậu mặc áo sơ mi trắng thuần khiết, cộng thêm gương mặt môi hồng răng trắng, cười lên đẹp tựa như tranh vẽ.
Không ít người liếc trộm bàn họ, còn có đứa giơ điện thoại chụp ảnh tanh tách. Tạ Phỉ đi đâu cũng được đãi ngộ như "quốc bảo", đối với mấy ánh mắt hay chuyện chụp ảnh cũng không chút hoảng sợ, mặt không đổi sắc cầm thực đơn gọi món.
“Hôm nay nhóm Wechat điên rồi, toàn tin lớp 11/10 có anh trai Omega cực phẩm, tám trăm Alpha đang khẩn cấp kiến nghị, muốn đào bằng được thông tin để theo đuổi.” Vưu Sâm cười như tên trộm: “Tổ tông của tớ, một năm không bước chân ra giang hồ mà vẫn giữ phong độ thế nhỉ.”
Vưu Sâm quen kiểu nói khoa trương, không ít người phụ hoạ nói lớp bọn họ cũng đang xôn xao, Tạ Phỉ nhún vai: “Tổ tông còn cho các con thêm vài chuyện bất ngờ nữa cơ.”
“Chuyện gì?”
Tạ Phỉ liếc mắt cười: “Nếu có đứa nào tìm các cậu hỏi thông tin, nhớ thu phí truyền tin đấy nhé.”
Trong lúc chờ đồ ăn, đám thiếu niên dùng mini game trên Wechat chơi Truth or Dare, Tạ Phỉ vẫn luôn may mắn không bị gọi tên. Đồ ăn tới, mọi người quyết định chơi ván cuối. Vưu Sâm quay đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói với Tạ Phỉ: “Chắc chắn phong thuỷ có vấn đề rồi, các vị ở đây ai cũng bị ép nói 'lời thật lòng' ít nhất một lần, chỉ cậu là không, hai bọn mình đổi chỗ đi.”
“Tại tớ quá OK đó thôi.” Tạ Phỉ nhíu mày.
Vưu Sâm: “Vậy thì đổi chỗ đi, chứng minh cho tớ thấy không phải do phong thuỷ.”
Tạ Phỉ không tin ba cái vụ phong thuỷ thần bí, không chút ngại ngần đổi chỗ với Vưu Sâm. Ván Truth or Dare cuối cùng bắt đầu.
Và thế là ——
Cậu đen mặt.
“Tổ tông, xin hỏi cậu chọn nói thật lòng hay là đại mạo hiểm.” Có người cầm cái thìa giả làm micro, dí sát mặt Tạ Phỉ.
“Đại mạo hiểm.” Mặt Tạ Phỉ không cảm xúc.
Cái chương trình nhỏ trên Wechat này là do mấy anh khoá trên làm mấy năm trước, trò "Đại mạo hiểm" cực hợp với phong cách Nhất Trung. Tạ Phỉ roll trúng cái yêu cầu là ——
“Tỏ tình công khai với giáo thảo của trường.”
“Phì!” Có đứa đang uống nước trái cây phun hết ra ngoài.
“Ồ.” Tạ Phỉ vẫn không cảm xúc, “À.”
Vưu Sâm cười đê tiện: “Tổ tông, cậu chọn đi, định lúc nào làm?”
“Chọn ngày không bằng gặp ngày, làm ngay hôm nay luôn được chứ?”
“Vừa hay là bắt đầu cuộc sống mới một cách... mới mẻ.”
Mọi người cười mồm năm miệng mười, kiểu cười trên nỗi đau của người khác.
“Cậu đừng có mà giở bài 'xin lỗi, thật không tiện' ra nhé, đã chơi là phải chịu.” Vưu Sâm huých tay Tạ Phỉ.
“Tớ mà là cái loại người sẽ nói xin lỗi để bỏ cuộc sao?” Tạ Phỉ nhướng mày.
Đời này chưa có cái gì làm cậu sợ, chẳng qua chỉ là công khai tỏ tình thôi mà?
Đi thì đi, ngại quái gì!
Năm giờ đến năm rưỡi chiều, là giờ vận động toàn trường, tất cả các lớp phải tham gia.
Dòng người ào ào đổ xuống sân thể dục. Tạ Phỉ không xuống lầu mà cầm cái loa, đi ngược lên trên, leo thẳng lên sân thượng toà Dật Lâu.
Từ góc này, cậu quan sát được toàn bộ sân thể dục, người lít nhít như kiến, các lớp xếp hàng đâu vào đấy chuẩn bị chạy vòng quanh.
Có người chú ý thấy cậu trên sân thượng, sân thể dục bắt đầu loạn lên, không ít người ngẩng đầu nhìn.
“Chào mọi người, sau đây tớ xin đọc một bài thơ tình theo yêu cầu, gửi đến giáo thảo của Nhất Trung, bạn học Cố Phương Yến!”
Tạ Phỉ tung tờ giấy trên tay, giơ loa lên, bắt đầu đọc diễn cảm:
“Biển thì rộng, cậu là nước!”
“Ngựa thì đẹp, cậu ngã gãy chân!”
“Cố Phương Yến, cậu có miệng mở ra dưới mũi!”
“Giống tình yêu của tớ với cậu, tựa như vòi nước được mở van!”
“Oh, my darling, You are stars of my sky!”
“God takes you to my life!”
“The super star…”
Đọc xong mấy câu tiếng Anh, cả sân trường cười ầm ĩ. Đột nhiên, một tiếng thét vang lên như động đất, âm thanh dội lại như có loa phóng thanh:
“Học sinh đứng trên sân thượng kia, khối nào lớp nào, lập tức xuống đây cho tôi! Mau đến phòng giáo vụ nói chuyện ngay!”
Thanh âm này quen tai ghê, sáng nay ở cổng trường vừa la Tạ Phỉ xong. Nghe giọng là biết ngay vị đứng top 3 bảng xếp hạng "không dễ chọc": Thầy giám thị Tôn Ngộ Không.
Được lắm! Vừa tới ngày đầu tiên đã chọc đúng một trong những nhân vật "khó xơi" nhất Nhất Trung rồi.
Tạ Phỉ không hề hoảng loạn, ngược lại còn cười xinh xắn một tiếng, xong rồi thong dong xuống lầu, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Tác giả có lời muốn nói:
Khai văn mới đại cát, chương này lì xì nha~
Văn vườn trường đơn giản, đặt ra để phục vụ câu chuyện, có thể khác thực tế chút nhé~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
