Một Vương gia đã có gánh nặng không thể từ chối rồi, một Hoàng Đế làm sao có thể khống chế được số mệnh của mình chứ?
* * *
Thấy nước mắt của Quân Hoằng, Diệp Lạc thực sự ngây ngẩn cả người.
Trong thế giới của nàng, rất ít khi thấy nam nhân khóc, nhất là ở trước mắt đông người, huống chi với thân phận hiện nay của Quân Hoằng.
Cho nên nàng quên mất trong chăn còn có huynh trưởng nàng đang ôm. Cho đến khi Diệp Tri sờ nhẹ bên hông nàng, nàng mới hồi phục lại tinh thần, vội vàng nhắm mắt lại, bộ dạng yếu ớt: “Hoàng Thượng, không biết còn việc gì khác không? Nếu không còn thì ta muốn ngủ.”
“Được, ngươi ngủ đi.” Quân Hoằng lau nước mắt, miễn cưỡng cong khóe miệng: “Ngày mai ta lại đến xem ngươi.”
“Ngày mai đừng tới.” Diệp Lạc nhìn hắn: “Ngày mai sứ thần hai nước đến, ngươi sẽ có việc phải làm.”
“Ta không vội.” Quân Hoằng thay nàng kéo kéo góc chăn, Phong Gian Ảnh đứng một bên giật giật khóe mắt, bởi vì hắn nhìn qua màn cũng thấy được chân Đại công tử lộ ra ngoài.
Dịch Kinh Hồng nhìn thái y bắt mạch thì đã hiểu, lúc này, không tiếng động bước lên, chắn trước mặt thái y.
Còn Quân Hoằng, tầm mắt của hắn vốn không rời khỏi mặt Diệp Lạc: “Ngươi dưỡng bệnh cho tốt, ngày mai ta đến xem ngươi.”
Diệp Lạc nhìn vẻ mặt của hắn: “Hôm nay bọn họ có làm khó ngươi không?”
“Ta là Hoàng Đế, ai có gan làm khó ta chứ, ngươi không cần nghĩ nhiều, bây giờ phải dưỡng bệnh cho tốt đã.” Quân Hoằng bày ra bộ dáng nhẹ nhàng bâng quơ.
Diệp Lạc còn định nói thêm thì ca ca lại đẩy lưng nàng, nàng lập tức nói: “Vậy mai nói sau, ta ngủ đây.”
Nói xong, thì nhắm hai mắt lại.
Giản Phàm nháy nháy mắt, nhìn qua trên giường, đưa thuốc cho Phong Gian Ảnh: “Trông công tử uống thuốc.” Rồi mới xoay người đi ra ngoài.
Ra bên ngoài, Giản Phàm đã thấy thái y nơm nớp lo sợ quỳ trên mặt đất, đầu đầy mồ hôi. Quân Hoằng chắp tay sau lưng, tay nắm thành nắm đấm.
“Giản Phàm bái kiến Hoàng Thượng.”
“Đứng lên rồi nói.” Quân Hoằng nhìn về phía hắn: “Thân thể Diệp Tri vẫn do ngươi điều trị?”
“Dạ.”
“Rốt cuộc là hắn bị bệnh gì?”
“Công tử từ nhỏ đã yếu ớt, mắc nhiều bệnh, vẫn luôn dựa vào linh thuốc kéo dài mệnh.”
“Linh thuốc gì?”
Giản Phàm dừng một chút, đột nhiên quỳ xuống: “Xin Hoàng Thượng thứ tội, công tử từng phân phó, chuyện này Giản Phàm không dám vọng ngôn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
