Tất cả mọi chuyện, mở đầu luôn là việc khó nhất.
Bao gồm cả Hoàng Đế, cũng bao gồm hai đương sự sau khi bày tỏ.
Lương Tướng không chút hoang mang khom người đáp: “Hôm nay là ngày đầu tiên Hoàng Thượng vào triều xử lý triều chính sau khi đăng cơ, theo lý thì văn võ đại thần đều phải lên điện nghị sự, nhưng sáng nay Diệp phủ sai người tới xin nghỉ, nói là bệnh cũ của Diệp Tri tái phát, hôn mê bất tỉnh.”
Phản ứng đầu tiên của Quân Hoằng là định đứng dậy, nhưng hắn hơi nắm tay lại, cuối cùng vẫn khống chế được mình.
“Phó khanh, ngày mai có sứ thần của Hoa Gian quốc và Dực quốc đến, công việc tiếp đãi đã an bài thỏa đáng chưa?”
Phó Giám Chi bước ra khỏi hàng, sắc mặt khó khăn: “Bẩm Hoàng Thượng, mọi việc vốn đã chuẩn bị tốt, nhưng bây giờ, có một số vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Hoa Gian quốc sai người tới thông báo, nói là Tịnh Kiên Vương và Diệp Tri từng có duyên gặp mặt. Lần này đến, hy vọng Diệp Thị Lang sẽ là người tiếp đón. Vốn cũng không có gì vấn đề, nhưng bây giờ Diệp Thị Lang bị bệnh, chỉ sợ đến lúc đó phải giải thích với sứ thần Hoa Gian quốc và phải an bài người.”
Dịch Kinh Hồng không tự giác nhìn Quân Hoằng, hắn gật đầu, vẻ mặt thản nhiên không nhìn ra tâm trạng: “Được, vậy Phó khanh cứ an bài đi.”
“Hoàng Thượng, còn có một việc?” Trên trán Phó Giám Chi đã có mồ hôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



