Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hôm nay anh đến trường này chỉ là nhất thời nổi hứng, muốn xem ngôi trường Cung Húc từng theo học trông như thế nào. Một năm rồi, những người cùng tuổi anh đều đã tốt nghiệp, sắp bước sang một trang mới của cuộc đời, chỉ có Cung Húc là ở lại nơi này.
Anh không ngờ lại gặp Hạ Thập Vũ ở đây, cô xuất hiện trước mắt anh một cách quá bất ngờ.
Đây là lần thứ ba Mộc Tư Nam tiếp xúc gần với Hạ Thập Vũ. Lần đầu là ở đám tang Cung Húc, lần thứ hai là ở nghĩa trang, lần thứ ba là trong lớp học cũ của Cung Húc.
Mỗi lần gặp, trạng thái của cô đều khác nhau. Ba lần, không phải là ít, nhưng không còn vẻ yên bình như lần đầu tiên anh nhìn thấy cô ở thư viện theo ánh mắt của Cung Húc.
Nhìn Hạ Thập Vũ như vậy, tâm trạng anh bỗng chùng xuống. Cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ, anh muốn cô đừng cười nữa nhưng cô lại nổi giận. Anh đã chọc giận cô, khiến cô trở nên cáu kỉnh.
Dáng vẻ này rất giống Hạ Thập Vũ điên loạn mà anh gặp ở đám tang.
Thế là anh đuổi theo. Xe buýt cứ chạy, taxi chậm rãi bám theo. Mộc Tư Nam sốt ruột. Hạ Thập Vũ cần đến bệnh viện, trán cô bị va đập chảy nhiều máu, anh không biết cô có bị thương ở xương sọ không.
Cuối cùng xe buýt cũng dừng lại, Hạ Thập Vũ vội vàng chạy xuống từ cửa sau.
Anh vội trả tiền xe rồi chạy theo Hạ Thập Vũ. Ngoài trời vẫn mưa như xối xả. Anh đuổi theo cô vào khu chung cư, nhìn cô gõ cửa. Thấy mẹ Hạ Thập Vũ kéo cô vào nhà, anh mới yên tâm.
Anh nghĩ mình nên xin lỗi cô.
Cung Húc đã mất, nỗi đau của Hạ Thập Vũ không hề ít hơn bất kỳ ai trong số họ. Họ có thể hận Hạ Thập Vũ, nhưng Hạ Thập Vũ biết hận ai đây?
Một cô gái vốn dĩ yên tĩnh như vậy lại trở nên thế này.
Mộc Tư Nam đứng dưới mưa, nước mưa chảy dài trên mặt. Anh quay người bước đi. Những người qua đường che ô, tò mò nhìn anh. Anh chẳng bận tâm, đưa tay quẹt nước mưa trên mặt rồi tiếp tục bước.
Chưa đến trạm xe buýt, anh thấy mẹ Hạ Thập Vũ lái xe chở cô đi ngang qua. Bùn nước bắn tung tóe lên người anh.
Tim anh thắt lại, mong rằng Hạ Thập Vũ sẽ không sao.
Là bạn tốt của Cung Húc, lẽ ra anh phải cùng Cung Nhã căm ghét Hạ Thập Vũ, nhưng chứng kiến nỗi đau và sự giằng xé của cô, anh không biết phải hận cô như thế nào nữa.
Hơn nữa, cô là người con gái Cung Húc rất thích.
Mộc Tư Nam nhớ rất rõ, mỗi lần nhắc đến Hạ Thập Vũ, mắt Cung Húc đều sáng lên. Dù chưa bao giờ thừa nhận thích Hạ Thập Vũ, nhưng thứ tình cảm ấy sao có thể giấu được.
Cậu ấy thích Hạ Thập Vũ, thích rất nhiều.
Nếu không thích, sao cậu ấy lại rủ Hạ Thập Vũ đi lặn vào ngày sinh nhật thứ mười tám quan trọng như vậy? Sao lại muốn vượt qua giới hạn của bản thân trước mặt cô?
Hôm đó, Cung Húc muốn tỏ tình với Hạ Thập Vũ đúng không?
Bởi vì đã mười tám tuổi, đã là người lớn, nên Cung Húc trưởng thành cuối cùng cũng có thể thổ lộ với cô gái mình thích.
Đáng tiếc, tình cảm của cậu ấy đã dừng lại đột ngột, cậu ấy chết trước mặt người con gái mình yêu, để lại cho cô chỉ còn nước mắt, nỗi đau và sự thù ghét của cả thế giới.
Nếu Cung Húc biết Hạ Thập Vũ trở nên như thế này, cậu ấy sẽ đau lòng biết nhường nào?
Đau lòng?
Anh cười khổ, cảm thấy mình chắc là bị bệnh rồi, nếu không sao lại có suy nghĩ hoang đường như vậy?
Người đó là Hạ Thập Vũ, là người khiến Cung Húc chết vì sơ suất trong việc kiểm tra thiết bị!
Sao anh lại thấy cô ấy đáng thương?
Anh lắc đầu, cố xua tan suy nghĩ đó ra khỏi đầu, như thể việc anh có suy nghĩ này là sự phản bội với tất cả mọi người.
Lúc này, mẹ Hạ Thập Vũ lái xe vào bãi đậu xe dưới tầng hầm. Bà đưa Hạ Thập Vũ ướt sũng vào phòng cấp cứu. Bà dùng khăn ấn lên trán cô, chỗ đó bị rách một mảng, máu không ngừng chảy ra.
Đăng ký, đóng tiền, chụp phim, khám bệnh, mẹ Hạ Thập Vũ tất bật lo liệu.
Hạ Thập Vũ im lặng từ đầu đến cuối. Trạng thái của cô không tốt, cứ như đang mộng du, đồng tử giãn ra, không chút ánh sáng.
Bác sĩ Trương nhận được điện thoại liền từ tầng sáu đi xuống. Thấy Hạ Thập Vũ như vậy, ông cũng sững người.
“Sao lại ra nông nỗi này?”
Bác sĩ Trương nhớ rõ, tình trạng của Hạ Thập Vũ rõ ràng đã tốt hơn, cô đang dần hồi phục, cứ tiếp tục như vậy, từ từ sẽ thoát khỏi bóng ma quá khứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)