Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nếu Trong Rừng Có Cổ Tích Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Tuy nhiên, dù khó chấp nhận đến đâu, sự thật vẫn là sự thật.

Nhìn thấy Cung Húc nằm trong quan tài pha lê, xung quanh điểm xuyết rất nhiều hoa trắng, anh mới thực sự tin rằng, người bạn tốt, người anh em tốt của anh, sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.

Cung Nhã nói với anh, tất cả là lỗi của cô gái tên Hạ Thập Vũ kia. Nếu không phải vì cô ta, Cung Húc nhất định sẽ không muốn đi lặn, nhất định sẽ không trong ngày sinh nhật mười tám tuổi đi thách thức kỷ lục lặn của chính mình.

Cái chết của Cung Húc là một tai nạn. Thiết bị lặn của cậu ấy gặp sự cố, bộ điều chỉnh hơi thở bị hỏng.

Trong đám tang của Cung Húc, Mộc Tư Nam đã gặp Hạ Thập Vũ. Anh giật mình, thậm chí không dám tin cô gái đó là Hạ Thập Vũ.

Cô gái đứng trước giá sách, mang đến cho người ta cảm giác yên tĩnh, nhàn nhã, giờ đây đã gầy gò đến mức không ra hình người. Cô ấy thần trí hoảng loạn, đôi mắt vô hồn. Cô ấy như đang trải qua một trận binh hoang mã loạn.

Anh đứng giữa đám đông, không hiểu sao lại cảm thấy chua xót.

Cung Húc chết trước mặt Hạ Thập Vũ, không ai biết cô ấy đang phải chịu đựng những gì, sự dằn vặt sâu sắc và những lời lên án cay nghiệt từ bên ngoài, đủ để khiến một cô gái trầm lặng phát điên.

Đúng vậy, trông cô ấy chẳng khác gì một người điên. Cô ấy muốn vào linh đường, nhưng hết lần này đến lần khác bị Cung Nhã và mẹ của Cung Húc đuổi đi. Cô ấy cũng không tức giận, ngã xuống lại đứng dậy tiếp tục đi vào.

Cô ấy thật đáng thương, biết bao nhiêu người, vậy mà không một ai dang tay giúp đỡ cô.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều lạnh lùng, mang theo sự căm ghét điên cuồng.

Mất đi người thân yêu, luôn cần có ai đó trở thành đối tượng bị căm ghét, nếu không thì những cảm xúc đau đớn đó phải trút đi đâu?

Vở kịch ồn ào ấy cuối cùng cũng khép lại khi mẹ Hạ Thập Vũ xuất hiện. Một người phụ nữ trung niên với gương mặt hằn sâu dấu vết thời gian vì lo lắng cho con, bà có nét hao hao Thập Vũ, chắc hẳn thời trẻ cũng là một mỹ nhân.

Thái độ của bà vô cùng nhún nhường, liên tục nói lời xin lỗi gia đình họ Cung. Bà ôm lấy Thập Vũ đang gần như điên loạn rồi đưa cô rời đi.

“Tại sao anh tôi chết mà cô ta vẫn sống? Tất cả là lỗi của cô ta…” Cung Nhã cứ lặp đi lặp lại câu nói ấy.

Mộc Tư Nam định nói gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng.

Anh đau buồn không kém Cung Nhã, bởi người anh em tốt cùng anh lớn lên sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Còn cô gái kia, dù rất đau khổ nhưng ít ra vẫn còn sống. Nỗi đau rồi sẽ nguôi ngoai, rồi cô ấy sẽ bước tiếp, sẽ có tương lai. Chỉ riêng điều này thôi cũng đủ khiến Cung Nhã cảm thấy bất công.

Anh nhanh chóng gạt Hạ Thập Vũ ra khỏi tâm trí. Anh cố tình không nghĩ đến, không nghĩ đến liệu cô gái gầy yếu ấy đã vượt qua được nỗi đau hay chưa.

Một năm thoắt cái đã trôi qua.

Vào ngày giỗ đầu của Cung Húc, giữa những hàng bia mộ san sát trong nghĩa trang, anh lại gặp Hạ Thập Vũ.

Ngày 28 tháng 7, một ngày bình thường bỗng trở nên khắc cốt ghi tâm, đặc biệt đến nhường ấy chỉ vì sự ra đi của chàng trai trẻ.

Ngoài cổng nghĩa trang, Mộc Tư Nam mua một bó dạ lan hương. Khi anh mang hoa vào trong thì thấy Cung Nhã đang cãi nhau với một cô gái.

Nói là cãi nhau cũng không đúng, đúng hơn là Cung Nhã đang đơn phương chỉ trích. Cô gái bị mắng nhiếc liền ngồi thụp xuống nhặt những bông hồng trắng mình mang đến. Dáng vẻ khốn khổ của cô khiến người ta không khỏi xót xa.

Một năm rồi, cô gái ấy dường như không còn điên loạn nữa, nhưng dường như cũng chưa thoát khỏi bóng ma cái chết của Cung Húc.

Như bị ma xui quỷ khiến, Mộc Tư Nam cúi xuống nhặt bông hồng cuối cùng giúp cô.

Cô ngẩng lên, ánh mắt hoảng sợ như con nai con thoáng lướt qua gương mặt anh. Anh sững người lại, ánh mắt ấy thật sự quá đỗi chấn động.

Đó là một ánh mắt chất chứa biết bao nhiêu nỗi sợ hãi, tội lỗi, lo lắng, bất an và bơ vơ, như thể tất cả những cảm xúc tiêu cực đều lắng đọng nơi đáy mắt, không biết cuối cùng sẽ hòa quyện thành thứ gì.

Lòng bàn tay cô bị gai hồng đâm rách, máu me be bét. Mộc Tư Nam định nắm lấy tay cô nhưng cô đã nhanh chóng quay người bỏ chạy, như có thứ gì đó đáng sợ đang đuổi theo sau.

Mưa càng lúc càng lớn, cô chạy vội vã, rồi ngã nhào vì quá hoảng hốt. Dáng cô nhanh chóng bị màn mưa dày đặc nuốt chửng. Anh đứng lặng dưới tán ô, lòng bỗng dưng rối bời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc