Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Này Cố Nhược, Tiểu Bá Vương Trường Thể Thao Thích Cậu Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Cậu nhìn lại thì thấy mấy đôi giày đã bị lấy ra, cả miếng lót cũng bị lôi ra. Ai sành giày đều hiểu, đây là đang kiểm tra giày thật giả.

Cậu lập tức hoảng hốt.

Ngay sau đó, mẹ cậu trừng mắt nhìn rồi ném một chiếc giày về phía cậu.

Cậu né nhanh rồi nhặt giày lên, phủi phủi chút bụi không có trên giày.

“Mày nói cho mẹ nghe, đôi giày này bao nhiêu tiền?!” Bà Thẩm cúp cuộc gọi, quát lớn.

Thẩm Khinh nuốt nước bọt, yếu ớt trả lời: “Con… không nhớ nữa…”

Chắc bà đã nhờ người sành giày kiểm định, giờ mà bịa bậy là ăn đòn ngay.

Bà Thẩm tiếp tục quát: “Mày bảo là hai ba trăm một đôi, đúng không?!”

“À… chắc vậy…”

“Mẹ tìm người kiểm tra rồi, đôi nào cũng hơn ngàn tệ cả!”

Thẩm Khinh bắt đầu tính toán đường lui, ước chừng khoảng cách để chạy trốn, thậm chí nghĩ đến chuyện qua nhà Dương Nam ở vài hôm.

Nhưng cậu không dám chạy, không thì bà chắc chắn sẽ lấy giày ra dọa.

Bà Thẩm cầm một đôi giày lên giơ trước mặt cậu: “Mày nói xem, đôi này đặc biệt gì mà đến tám vạn tệ!?”

Thẩm Khinh liền nói: “Không phải đâu, lúc con mua đâu có đắt vậy.”

“Thế mua bao nhiêu?”

“Năm trăm.”

Bà Thẩm xách đôi giày ra cửa sổ, mở cửa sổ ra: “Mẹ cho mày năm trăm, giờ mẹ vứt luôn đôi này!”

“Sáu vạn năm! Con mua sáu vạn năm!”

Bà Thẩm thu giày về, rồi ngay lập tức lao đến nắm áo cậu, kèm theo một cú đá, động tác liên hoàn, gọn ghẽ.

Thẩm Khinh cố gắng phân bua: “Con không hút thuốc, không uống rượu, chỉ có chút sở thích này…”

“Chút sở thích hả?!” Bà Thẩm chỉ vào phòng anh, “Nguyên một tủ quần áo, có bốn dãy kệ giày, từng dãy cao đến tận trần, giày xếp đầy kín. Nhà người ta là thư viện nhỏ, phòng mày thì như triển lãm giày rồi, còn gắn cả đèn cảm ứng!”

Thẩm Khinh không dám lên tiếng nữa.

Thế là, bà Thẩm bắt đầu cắt tiền tiêu vặt của cậu, cốt để cậu không còn tiền mua giày mới.

Theo bà Thẩm thì dù Thẩm Khinh có dài đến ngàn mét như con rết, chỗ giày đó cũng đủ xài rồi.

Nhưng “trên có chính sách, dưới có đối sách”.

Để lấy lòng thương hại của bà, Thẩm Khinh bắt đầu đăng trạng thái khóc lóc trên mạng xã hội.

Cậu bày ra một hộp mì ăn liền đã cạn, bên cạnh là một chai Coca đã uống dở, còn cẩn thận đặt ba đôi đũa đã bẻ đôi, đầu đũa chấm vào nước mì để thêm phần chi tiết.

Cậu chụp ảnh, chỉ đặt chế độ hiển thị cho “hàng xóm, họ hàng” xem.

Dòng trạng thái: Haiz, nghĩ mà thấy xót, một bát mì ba người ăn, đang tuổi lớn mà không đủ no. Đành uống Coca cho đầy bụng.

Đăng xong, cậu đợi mẹ mình mềm lòng, gửi chút tiền qua.

Kết quả là mẹ không thấy đâu mà huấn luyện viên thì đến ngay lập tức.

Huấn luyện viên Lưu nổi giận đùng đùng vào thẳng lớp học của cậu, nhìn chằm chằm hỏi: “Sao? Uống nước ngọt hả?!”

Thẩm Khinh lập tức xám mặt, người ngây ra như phỗng.

Lớp học văn hóa ở trường thể thao chia theo độ tuổi, trong mỗi lớp có đủ môn thể thao khác nhau.

Còn trong đội của họ thì không phân biệt độ tuổi, nội dung huấn luyện cũng khác. Thẩm Khinh hiện là sinh viên năm cuối ở trường thể thao, lớn tuổi nhất trong đội, đang dốc sức giành suất vào đội tuyển cấp tỉnh.

Huấn luyện viên Lưu rất ít khi đến lớp học văn hóa vì không thuộc phạm vi quản lý của ông ấy.

Lần này ông đến là nhằm vào anh.

Thẩm Khinh vội vàng giải thích: “Ảnh dàn dựng thôi thầy!”

Huấn luyện viên Lưu chỉ vào: “Coca uống dở, đổ đi à?”

“Đúng ạ.”

“Đổ ở đâu? Để tôi xem.”

“……”

Hai người bạn của Thẩm Khinh muốn lẻn đi, dù sao họ cũng là kiểu "anh em gặp nạn mỗi người một ngả".

Mới đi được vài bước thì bị huấn luyện viên Lưu túm cổ áo lại: “Cả ba đứa ra sân chạy vòng cho tôi, năm vòng.”

Ai bảo hai cậu kia cũng là vận động viên của đội nhảy điền kinh?

Dương Nam lập tức thanh minh: “Thầy ơi, em có làm gì đâu.”

“Ba đứa như sinh đôi dính liền, có tách ra được không? Chạy cùng đi!”

Ba chàng trai thất thểu đi ra ngoài, đi chưa xa lại bị huấn luyện viên Lưu gọi giật lại: “Đi đâu thế?”

Thẩm Khinh đáp: “Đi ra sân trong nhà.”

“Ra sân lớn chạy vòng ngoài.”

Cả ba đều ngớ ra.

Sân thể dục trong nhà một vòng là 400 mét.

Sân lớn bên ngoài một vòng tận 800 mét.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc