Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Khinh lấy điện thoại ra, nhận cuộc gọi video, giơ hai ngón tay ra hiệu chữ “V”, chọc cho huấn luyện viên ở đầu bên kia tức điên: “Cậu ở đâu đấy? Cánh cứng rồi à? Dám bỏ tập sáng?”
“Không phải em đang chơi cờ với bác bảo vệ đây sao!” Thẩm Khinh giải thích.
“Đừng hòng qua mặt tôi, đưa điện thoại quay cờ ra xem!”
Thẩm Khinh quay camera về phía bàn cờ.
Huấn luyện viên thật sự quan sát rồi mắng: “Đồ dốt cờ, quẹt thẻ vào ngay đi!”
Giờ đây trường đã có hệ thống hiện đại.
Bác nhìn cậu đi khuất, nhịn không được bật cười lẩm bẩm: “Lũ trẻ bây giờ…”
Nói xong nhìn cốc sữa đậu nành, cậu cũng chẳng để lại cái ống hút nào.
Cố Nhược rửa mặt xong, nằm trên giường nghịch điện thoại.
Phòng cô có một chiếc đồng hồ đứng, nghe nói là đồ cổ, qua bao năm vẫn đều đều nhịp đung đưa, tiếng “tích tắc” đều đặn, rất dễ ru ngủ.
Đầu giường và rèm cửa của cô có treo đèn sao, bật chế độ nhấp nháy, ánh sáng màu cam dịu dàng lan tỏa khắp phòng, làm khuôn mặt cô lúc sáng lúc tối.
Gương mặt xinh xắn, làn da trắng mịn như sứ, khóe môi nở nụ cười khẽ, đôi lúm đồng tiền như khiến ánh đèn cũng bị hút vào.
Cô trò chuyện với bạn bè một lúc, sau đó xem nhóm thông báo cư dân và thấy mẹ của cậu kia.
WeChat của anh chàng tên là “Thân nhẹ như én”, còn mẹ cậu có tên là “Vĩnh Phân”.
Hôm nay, cô Vĩnh Phân chia sẻ bài hát của con trai mình trên ứng dụng Karaoke. Mọi người trong nhóm đều khen cậu hát rất hay.
Cố Nhược lập tức bấm vào nghe thử, đúng là giọng của cậu rất hay.
Chủ yếu là do giọng cậu vốn dĩ đã rất thu hút, khi hát thì cũng có chút chau chuốt, không chuyên nghiệp nhưng trong giới nghiệp dư thì hát khá ổn.
Cô nghe đi nghe lại ba lần, sau đó xem đoạn trò chuyện trong nhóm rồi nhắn tin riêng cho cậu.
Nhược Nhược: Nếu cậu bị ép biểu diễn thì nháy mắt một cái nhé.
"Thân nhẹ như én": [hình ảnh động nháy mắt liên tục]
Cố Nhược bật cười khúc khích, cô biết mà.
Thân nhẹ như én: Dạo này tớ hơi sợ mẹ tớ.
Thân nhẹ như én: Tớ lỡ chọc giận bà ấy rồi.
Nhược Nhược: Nhưng thật sự là cậu hát rất hay!
Cậu bất ngờ gửi một loạt biểu cảm đang nhảy múa.
Ban đầu Cố Nhược nghĩ cậu vui khi được khen, nhưng không phải. Chẳng bao lâu sau, cậu gửi một đoạn ghi âm dài hơn ba mươi giây, khi mở ra thì ra là cậu hát cho cô nghe.
Trong nhóm hát karaoke trực tuyến, anh chàng kia chọn một bài nhạc xưa, kiểu dễ lấy lòng người lớn.
Khi hát riêng cho Cố Nhược, cậu lại đổi sang một ca khúc đang hot gần đây. Không có nhạc đệm, chỉ là giọng hát mộc mà sao lại nghe cuốn hút lạ thường. Hơn nữa, tiếng hát khớp hoàn hảo với mấy biểu cảm hài hước, vừa nghe vừa nhìn biểu cảm là cười không ngớt.
Cố Nhược chép chép miệng, thầm nghĩ thật ra hát cũng tạm thôi.
Cô nghe đi nghe lại hơn ba chục lần, nếu không vì buồn ngủ chắc còn có thể nghe thêm vài lần nữa.
Nhược Nhược: Hay quá!!!
Nhược Nhược: Quá đỉnh!
Thân nhẹ như én: Cảm ơn bạn bên kia, mình cảm nhận được sự nhiệt tình của bạn.
Nói chúc ngủ ngon xong, Cố Nhược vẫn không kìm được phấn khích, cầm điện thoại, chỉnh chế độ chỉ cho một nhóm bạn đặc biệt xem rồi đăng lên dòng trạng thái: Giọng trầm làm mình vui quá đi!
Trong nhóm này chỉ có những bạn trong giới lồng tiếng và mấy người bạn thân của cô mới thấy được.
Chưa đầy một lúc sau đã có bình luận.
Đồng nghiệp Thẩm Uyên – Đào Đào: Sao? Có “hàng xịn” mà còn giấu không chịu chia sẻ?
Cố Nhược đáp lại Thẩm Uyên – Đào Đào: Chưa quen lắm, không dám đâu, che mặt!
Bạn thân Sư Tiểu Khanh: Hả hả?
Cố Nhược trả lời Sư Tiểu Khanh: Hả hả!
Sư Tiểu Khanh đáp lại: Hé hé…
Sư Tiểu Khanh biết cậu này, vì Cố Nhược thường kể cho cô ấy nghe.
Không cần nói nhiều, bạn thân luôn hiểu.
"
Gần đây Thẩm Khinh lại khiến mẹ mình bực bội.
Trước đó chuyện cúp học nội trú đã khiến bà Thẩm Vĩnh Phân giận dữ, giờ lại càng không thể chịu nổi.
Lúc Thẩm Khinh về nhà, mở cửa phòng liền thấy Thẩm Vĩnh Phân đang cầm điện thoại chĩa vào tủ giày cạnh cậu như đang gọi video với ai đó, máy quay lia qua từng đôi giày của cậu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
