Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nàng Dâu Ngọt Ngào Thập Niên 90 Chương 12: Thắng Triệt Để. Cô Nhất Định Phải Có Được

Cài Đặt

Chương 12: Thắng Triệt Để. Cô Nhất Định Phải Có Được

Lục Bảo Châu đã đánh giá quá cao thể lực của mình, sau khi đi dạo công viên về rồi leo cầu thang, đôi chân cô đã mềm nhũn ra.

Túm lấy tay áo của Từ Hành An, cô thở không ra hơi.

Từ tay áo, Lục Bảo Châu chuyển sang nắm chặt lấy cánh tay anh. Từ Hành An khựng lại một chút rồi quay đầu nhìn lại.

Lục Bảo Châu ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nở một nụ cười xinh đẹp đến mức khiến người ta lóa mắt.

Từ Hành An đứng lặng một hồi rồi cúi thấp người xuống, anh nói: "Lên đi."

Lục Bảo Châu hào hứng trèo lên lưng anh: "Lão cổ hủ, thật chẳng dễ dàng gì nha."

Từ Hành An cõng cô bước từng bậc cầu thang đi lên. Cô nằm bò trên lưng anh, ríu rít nói chuyện: "Em thấy con người thì nên kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi mới đúng, lúc cần làm thì làm, nhưng lúc nghỉ thì nhất định phải nghỉ."

Trước khi tìm đến anh, cô cũng có công việc riêng, một công việc văn phòng không quá nhẹ nhàng nhưng cũng chẳng vất vả, thỉnh thoảng còn có thể tranh thủ làm việc riêng.

Đến cửa nhà, Lục Bảo Châu lấy chìa khóa từ trong túi ra định mở cửa. Khổ nỗi anh quá cao, cô nằm trên lưng anh vươn tay ra cứ bị hụt.

Lục Bảo Châu: "Anh cúi xuống, cúi thấp người xuống một chút."

Trong lúc cô đang lóng ngóng mở cửa thì cánh cửa nhà hàng xóm cũng mở ra. Một người phụ nữ trông không quá già, tóc uốn xoăn đi ra, nhìn hai người họ từ trên xuống dưới với ánh mắt dò xét, đầy vẻ tò mò hướng về phía cô.

Lục Bảo Châu ngồi trên sofa, nhâm nhi miếng táo anh đưa. Táo được cắt thành từng miếng nhỏ đính sẵn tăm, ăn cực kỳ tiện lợi.

Lục Bảo Châu: "Người sống bên cạnh là ai thế anh?"

Từ Hành An ngẫm nghĩ một lát: "Tình cờ gặp vài lần, không quen."

Lục Bảo Châu: "Ánh mắt bà ấy nhìn em chắc chắn là sắp đi buôn chuyện rồi."

Anh như đang suy tư điều gì, lại nghe thấy cô nói: "Dù sao em cũng chẳng quan tâm, còn anh, anh có để ý không?"

Từ Hành An: "Tại sao phải để ý chuyện đó?"

Lục Bảo Châu chợt hiểu ra. Sau này anh chưa từng tin tưởng bất kỳ ai, cô cứ ngỡ chỉ đơn thuần vì anh từng bị phản bội, vì trải nghiệm đau thương mà không tin người khác, nhưng giờ xem ra, có lẽ là do anh căn bản chẳng thèm quan tâm đến người ngoài.

Lục Bảo Châu: "Vậy anh quan tâm đến cái gì?"

Từ Hành An rũ mắt. Quan tâm đến cái gì ư?

Khi anh ngẩng đầu lên, ánh mắt lại dừng lại nơi cô.

...

Mâu thuẫn giữa hai người đã được hóa giải, Lục Bảo Châu lại cùng anh ra biển bày sạp.

Chiều tà, gió biển thổi lồng lộng, sóng vỗ rì rào. Cô cầm một chiếc vỏ ốc lên nghe tiếng gió bên trong, rồi kinh ngạc đưa chiếc vỏ ốc ấy lại sát tai anh.

Lục Bảo Châu: "Là tiếng của gió biển đấy."

Từ Hành An: "Đúng là tiếng gió biển."

Cánh tay cô hơi mỏi nên khẽ rung rung, anh liền nắm lấy cổ tay cô. Không cần dùng nhiều lực, cô lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, nhưng ở cổ tay cô lại cảm nhận rõ hơi nóng từ lòng bàn tay anh truyền đến.

Cô nghịch chiếc vỏ ốc thêm một lát rồi mới cất đi.

Trần Dụ lại tới tìm anh. Cô không biết nên khâm phục sự tin tưởng của Trần Dụ dành cho anh khi cứ nhất quyết đòi hợp tác, hay nên khâm phục bản thân anh khi sở hữu một sức hút khiến người ta tin cậy đến vậy.

Trước khi tìm đến đây, cô rất thấp thỏm, nhưng sau khi gặp anh, cô đã có thể ngang nhiên nổi cáu trước mặt anh, tất cả là cậy vào cái danh phận vị hôn thê.

Anh có thể chưa yêu cô, nhưng cái danh phận này khiến anh coi cô là vợ tương lai, và vì thế mà bao dung cô hết mực.

Trần Dụ cười hì hì: "Tôi không biết tại sao bây giờ anh lại bày sạp ở đây, nhưng tôi tin chắc anh sẽ không làm việc này mãi đâu." Nói xong, hắn ta nhìn về phía cô ở cách đó không xa.

Trần Dụ: "Con người tôi thì anh biết rồi, trước đây đã từng hợp tác, dù không bàn đến nhân phẩm thì năng lực làm việc của tôi tuyệt đối không có vấn đề gì!"

Từ Hành An có vẻ như đang cân nhắc, Trần Dụ tiếp tục tự tiến cử: "Dù sao hợp tác với tôi vẫn tốt hơn là tìm một người lạ không quen biết chứ? Tôi vào nghề cũng nhiều năm rồi, cũng quen biết một số người."

Từ Hành An: "Cậu có thể chờ."

Trần Dụ cười lớn: "Có câu này của anh, tôi nhất định sẽ chờ."

Anh không để chuyện này trong lòng. Ngay cả khi Trần Dụ báo rằng không thể hợp tác nữa hoặc tìm được đối tác khác trong thời gian này, điều đó cũng chẳng đủ để khiến anh bận tâm.

Từ Hành An đưa cô về nhà. Lục Bảo Châu khẽ đung đưa đôi chân, nhìn chằm chằm vào đôi sandal mình đang đi, đôi sandal màu bạc lấp lánh dưới ánh đèn.

Lục Bảo Châu: "Anh ta lại đến để xin theo anh làm việc đấy à?"

Từ Hành An: "Ừ."

Lục Bảo Châu: "Anh ta kiên trì thật đấy, nhưng em biết tại sao anh ta lại kiên trì như vậy."

Cũng giống như việc cô nhất định phải gả cho anh vậy.

Từ Hành An: "Tại sao?"

Cô chỉ cười mà không trả lời, gió thổi tung làn tóc, đôi mắt cô ngập tràn sự ngưỡng mộ dành cho anh.

...

Lục Bảo Châu bắt đầu quen với việc leo cầu thang, cái sự "quen" của cô chỉ dừng lại ở mức không còn thở hồng hộc nữa, chứ nếu được chọn cô vẫn muốn ở nhà có thang máy.

Mỗi lần đi cùng anh, cô đều quen tay túm lấy tay áo anh, ngay cả khi không mệt.

Hôm nay cô nhìn chằm chằm vào bàn tay anh, thầm nghĩ nếu mình có thể nắm trực tiếp bàn tay ấy chắc chắn đi sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.

Tiếc thay, anh là một lão cổ hủ.

Thời tiết đã bớt nóng, chưa đến mức phải mặc áo dài tay, nhưng anh vẫn nhắc nhở cô phải mặc kín đáo một chút.

Biết tính anh hơi bảo thủ nên cô cũng ít khi mặc bộ đồ ngủ "mát mẻ" kia nữa.

Sau đó có một lần anh bắt gặp, đó là khi anh đến tìm cô, cô mở cửa, không chỉ mặc bộ đồ ngủ đó mà ống quần đùi còn hơi cuốn lên.

Anh đưa ly sữa nóng cho cô xong liền quay người về phòng mình ngay lập tức, chẳng buồn nói thêm câu nào.

Những lúc lười biếng, cô cũng nghĩ hay là cứ bắt anh cõng lên lầu cho rồi, tiếc là anh chẳng buồn phối hợp với cái trò giả vờ mệt mỏi của cô.

Cô thầm tính toán, hay là lần sau lại rủ anh đi dạo công viên tiếp nhỉ.

Từ Hành An quay lại nhìn cô, thấy cô đang cố nhịn cười.

Từ Hành An: "Sao thế?"

Lục Bảo Châu: "Chúng mình mau về thôi."

Trần Dụ mua rất nhiều hoa quả đến. Hắn không phải lo anh hối hận chuyện hợp tác, mà chỉ muốn lấy lòng, xây dựng quan hệ tốt đẹp với anh thôi.

Trần Dụ nhìn anh khi anh không có ý định mời mình vào nhà, nhưng hắn cũng chẳng để tâm, vẫn cười hớn hở.

Trần Dụ: "Tôi đi ngang qua tiệm hoa quả thấy đang khuyến mãi nên mua hơi nhiều. Chủ yếu là chỗ vải này này, vải này ngọt lịm luôn!"

Anh không ăn thì bạn gái anh cũng phải ăn chứ?

Lục Bảo Châu thấy Trần Dụ, liền chào: "Lại là anh à."

Trần Dụ hơi ngại, hắn đến tìm anh mấy lần đều đụng mặt cô cả.

Chỗ vải Trần Dụ mua thực sự rất ngon, vừa ngọt vừa tươi.

Lục Bảo Châu ăn vài quả rồi định đưa cho anh một quả, anh đã bóc sẵn một quả khác đưa tới trước mặt cô.

Lục Bảo Châu: "Ngọt thật đấy."

Nhớ đến việc anh ăn uống thanh đạm, không giống mình thích những món đậm đà cay nồng, nên cô cũng không ép anh ăn cùng.

Ăn xong thêm một quả nữa, cô nghe anh nói: "Đúng là rất ngọt."

Lục Bảo Châu rất thích ăn vải, cô ăn không biết bao nhiêu quả rồi.

Từ Hành An nhắc: "Ăn nhiều quá sẽ bị nóng trong đấy."

Cô "vâng vâng" nhưng tay vẫn không có ý định dừng lại. Anh bèn thu dọn hết chỗ vải đi, mặc cho cô ngước mắt nhìn mình đầy vẻ cầu khẩn, anh vẫn không hề lay chuyển.

Từ Hành An: "Hôm nay không được ăn thêm nữa."

Lục Bảo Châu: "........"

Chập tối, anh đưa cô đi ăn ngoài. Đi ngang qua sạp bán vải, cô thầm nghĩ vải ở đây chắc chắn không ngon bằng chỗ Trần Dụ mua.

Từ Hành An lạnh lùng vô tình cùng cô đi lướt qua sạp vải.

Lục Bảo Châu: "Anh có thấy chỗ vải kia trông không được tươi bằng vải của Trần Dụ tặng không?"

Từ Hành An: "Vải cậu ta tặng rất tươi, nên để mai ăn cũng không vấn đề gì."

Cô không ngờ anh lại cứng nhắc quản thúc mình trong cả những chuyện nhỏ nhặt thế này.

Cô muốn ăn vải, cô nhất định phải có được, cô vẫn chưa ăn đã thèm mà.

Lục Bảo Châu: "Lần sau em sẽ không ăn nhiều một lúc nữa, nhưng lần này vải thực sự rất ngon mà."

Đáp lại cô là sự im lặng của anh.

Lục Bảo Châu: "Từ Hành An!"

Lên cầu thang cô không chịu đi hẳn hoi mà cứ rung lắc tay áo anh, nhưng người đàn ông này vẫn vững như bàn thạch, không mảy may xao động.

Cô không những không nản lòng mà càng chiến càng hăng. Đôi mắt nước mọng nhìn anh đầy tội nghiệp: "Thật sự không được ạ?"

Từ Hành An đành lấy chỗ vải đã cất đi ra. Lục Bảo Châu thắng triệt để!

Từ Hành An: "Lần này là ngoại lệ đấy nhé."

Lục Bảo Châu: "Vâng vâng!"

Anh cảm thấy cô chẳng để lời mình nói vào tai chút nào, ngay cả tiếng vâng dạ cũng đầy vẻ đối phó.

Một quả vải ngọt lịm được đưa tới tận môi anh, cô cười nói: "Ngon lắm nè."

Từ Hành An: "Cô có nghe thấy tôi vừa nói gì không đấy?"

Lục Bảo Châu: "Nói gì cơ ạ?"

Từ Hành An: "........"

Cô chẳng biết gì hết, chỉ giục: "Anh nếm thử nhanh đi."

Từ Hành An ăn quả vải đó rồi ngồi xuống cạnh cô, tiếp tục bóc vải cho cô, còn cô thì đã dùng khăn tay lau sạch ngón tay mình rồi chờ sẵn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc