Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nàng Dâu Ngọt Ngào Thập Niên 90 Chương 11: Tâm Sự. Đồ Cổ Hủ

Cài Đặt

Chương 11: Tâm Sự. Đồ Cổ Hủ

Lục Bảo Châu cầm bộ đồ ngủ mua cho Từ Hành An, mắt nhìn anh chằm chằm.

Từ Hành An: "Tặng tôi sao?"

Lục Bảo Châu: "Vâng!"

Từ Hành An: "Đây chính là tâm sự của cô à?"

Ánh mắt Từ Hành An rất ngay thẳng, Lục Bảo Châu biết ngay là mình đã nghĩ quá nhiều. Anh chẳng có ý đồ xấu gì cả, cô không hẳn là hổ thẹn, nhưng có chút chột dạ, cô không nên suy đoán anh như thế.

Lục Bảo Châu lí nhí: "Không biết anh có thích không."

Từ Hành An: "Tôi rất thích."

Sáng sớm hôm sau Lục Bảo Châu ngủ dậy, cô cầm ca đánh răng định ra ban công, thì thấy bộ đồ ngủ cô mua cho anh đã được giặt sạch và phơi ở đó.

Gió nhẹ thổi qua tà áo, như thể đang thay lời Từ Hành An bày tỏ sự hài lòng với bộ đồ này.

Lục Bảo Châu: "Mắt thẩm mỹ của mình đúng là đỉnh nhất mà."

Phong cảnh ngoài ban công rất đẹp, nhưng cô cảm thấy nên có thêm vài chậu cây cảnh thì mới tốt.

Cô ra chợ đêm mua chậu hoa và hạt giống, cũng có cả những bông hoa đang nở rộ, nhưng cô thích cảm giác tự tay gieo trồng hơn.

Trên ban công đặt hơn mười chậu hoa, cô ngồi xổm đó cầm hạt giống gieo xuống, cô đưa tay ra, anh liền đưa bình tưới nước cho cô.

Lục Bảo Châu phun nước vào chậu, mãn nguyện đứng dậy.

Lục Bảo Châu: "Chẳng bao lâu nữa, ban công này sẽ có đầy hoa nở rộ cho xem!"

Lần đầu khi cô mới đến, những vỏ chai bia rỗng ngoài này đã được dọn sạch từ lâu. Dù hạt giống mới gieo nhưng ban công trông đầy sức sống, thoang thoảng mùi xà phòng thơm mát từ quần áo đang phơi.

Lục Bảo Châu chọc chọc vào một chậu hoa: "Đây là hoa nhài, em rất thích hoa nhài, lúc nó nở thơm lắm, trong phòng ngủ của em cũng có hoa nhài."

Nhắc đến chuyện này, Lục Bảo Châu bỗng thấy hơi bùi ngùi.

...

Khi Từ Hành An hỏi liệu cô có liên lạc với gia đình không, kịch bản nội tâm của cô lại bắt đầu chạy, thầm đoán ý tứ của anh.

Người đàn ông đáng tin như anh, cô tin rằng nếu anh muốn kết hôn với cô, chắc chắn sẽ không để cô phải chịu uất ức. Đây chính là sức hút của anh trong mắt cô, một sức hút bên cạnh vẻ đẹp trai.

Anh không phải là muốn liên lạc với bố mẹ vvợ tương lai đấy chứ? Nếu vậy thì cũng hợp lý thôi.

Lục Bảo Châu: "Có liên lạc chứ, dĩ nhiên rồi, em trai em biết mà."

Nhìn thẳng vào mắt anh, cô bỗng thấy chột dạ, nói: "Rốt cuộc anh muốn hỏi gì vậy hả!"

Cô mở cửa, anh đưa miếng gà rán cô thích nhất dạo gần đây cho cô. Cảm giác như cuộc tranh cãi này hoàn toàn là màn kịch độc thoại của riêng cô vậy.

Lục Bảo Châu: "Em không ăn!"

Thấy cô có vẻ giận thật, anh bỗng bật cười. Nghe tiếng anh cười, cô càng giận hơn!

Lục Bảo Châu: "Anh cười cái gì!"

Từ Hành An: "Cô hơi bị đáng yêu đấy."

Lục Bảo Châu định tiếp tục lên mặt. Đúng vậy, cô có thật lòng muốn thực hiện hôn ước với anh không? Cô tìm đến anh chẳng qua là vì không muốn gả cho người khác, và cũng vì giấc mơ đó.

Từ khi đến đây, cô vẫn luôn cẩn trọng, nội tâm diễn đủ trò, trước đây cô đâu có như vậy.

Từ Hành An: "Tôi biết cô tìm đến tôi là có lý do riêng, nhưng một khi cô đã tự nguyện đến, cô chính là vị hôn thê của tôi, là vợ tương lai của tôi."

Xem chừng, anh không hề có ý đồ gì khác.

Lục Bảo Châu nghe vậy không biết nên vui hay buồn khi làm vị hôn thê của anh. Nếu không vì cái danh phận này, với cái tính của anh, dù cô có sắc nước hương trời chắc anh cũng chẳng buồn để mắt tới, nói gì đến chuyện chăm sóc chu đáo như bây giờ.

Cô ưỡn ngực, lý sự: "Đã vậy thì sao anh còn hỏi em?"

Từ Hành An: "Lần trước cô bảo trong phòng ngủ của mình cũng có hoa nhài."

Lục Bảo Châu lén nhìn anh một cái rồi lảng đi: "Em đi ăn gà rán đây."

Ngồi xuống bàn ăn, anh mở bao bì miếng gà cho cô. Cô ngồi đó nhấm nháp từng miếng nhỏ, còn chia cho anh một ít.

Nhân lúc nói về chuyện tại sao cô đến tìm anh, thái độ của anh khiến cô sẵn lòng thú nhận.

Lục Bảo Châu: "Có một người rất muốn cưới em nhưng em không thích, bố em lại cứ ép em gả cho hắn. Em nhớ đến anh nên mới tìm tới đây."

Nói ra được chuyện này, cô thấy nhẹ cả người, bèn mạnh miệng hơn: "Tóm lại sự tình là như thế đó!"

Cô hất cằm: "Em nói anh nghe, dù em vì chuyện này mới tìm anh, nhưng nếu không phải là em, với cái tính của anh chắc chắn sẽ chẳng lấy được vợ đâu."

Từ Hành An ngẫm lại: "Cô nói đúng."

Lục Bảo Châu: "Cho nên anh phải cảm ơn em mới phải, không được vì chuyện này mà có ý kiến với em đâu đấy."

Từ Hành An: "Cô nói phải."

Lục Bảo Châu: "Em cũng thấy mình nói quá đúng luôn!"

Cô trở về phòng, tâm trạng tốt lên hẳn. Cô lấy quần áo vào phòng tắm, tắm xong thì quấn khăn lau tóc đi ra. Từ Hành An nhìn thấy cô, động tác bỗng khựng lại.

Cô đang mặc bộ đồ ngủ khá "mát mẻ" kia.

Từ Hành An rũ mắt, không nhìn cô nữa.

Nói rõ được lý do tìm đến anh, cô thấy thoải mái hơn nhiều.

Trong tiểu thuyết, Từ Hành An rất khó tin tưởng ai, và ghét nhất là nói dối. Dù cô nghĩ lúc đầu anh cũng chẳng tin cô thật lòng muốn cưới anh, nhưng giờ nói rõ ra vẫn tốt hơn là để anh chủ động nhắc lại hoặc hai người cứ im lặng dằn vặt nhau.

Những màn kịch nội tâm của cô thực chất đều bắt nguồn từ sự lo lắng về mối quan hệ giữa hai người.

Lục Bảo Châu: "Hôm nay bày hàng thế nào? Kiếm được bao nhiêu tiền? Dạo này bận suốt, hay là chúng mình nghỉ một ngày đi?"

Cô ngồi xuống cạnh anh, thấy anh không nói gì thì nhíu mày. Lẽ nào anh hối hận vì những lời vừa nói?

Lục Bảo Châu: "Từ Hành An!"

Từ Hành An: "Được, nghỉ một ngày."

Lục Bảo Châu suy nghĩ hồi lâu, cúi xuống nhìn bộ đồ ngủ của mình. Không lẽ nào, đại lão tương lai lại là một tên cổ hủ sao???

Cô rốt cuộc cũng thông suốt rồi. Từ chuyện mình mua đồ ngủ cho đến khi anh mua tặng lại cô, cô tự diễn kịch nội tâm đủ kiểu, hóa ra tất cả chỉ vì anh có chút cổ hủ?

Sáng sớm hôm sau, cô mặc bộ đồ ngủ mát mẻ cố tình đi đi lại lại trước mặt anh. Thấy anh cứ nhìn đi chỗ khác, cô cười đến đau cả bụng.

Từ Hành An nhìn cô chằm chằm, có vẻ không hiểu sao cô lại cười.

Lục Bảo Châu: "Không ngờ anh lại là một lão cổ hủ. Dạo này trời cũng bớt nóng rồi, để đỡ mất công anh phải né em, từ giờ em sẽ mặc bộ váy ngủ anh tặng vậy."

...

Lục Bảo Châu thấy quảng cáo buffet ở trung tâm thương mại. Nhân ngày anh nghỉ, cô rủ anh đi ăn buffet cùng mình.

Cô chưa từng ăn buffet bao giờ nên thắc mắc: "Ăn thoải mái trong tiệm mà họ vẫn có lãi sao?"

Từ Hành An: "Có chứ, không phải ai cũng ăn được quá nhiều, vả lại giá nhập hàng của họ cũng thấp hơn nhiều."

Cô không định ăn quá nhiều, chỉ là tò mò về hình thức này thôi. Còn anh, chắc chắn cũng không phải kiểu người muốn ăn cho "đáng tiền" ở nhà hàng buffet.

Đồ ăn trong nhà hàng rất đa dạng, có nhiều món cô chưa từng thấy qua.

Trần Dụ không ngờ đi ăn buffet cũng gặp được Từ Hành An. Anh đang bưng khay thức ăn, còn cô bạn gái xinh đẹp thì đang cầm kẹp gắp đồ. Gắp một hồi thấy khó dùng, cô dẩu môi chê bai, thế là anh một tay bưng khay, một tay cầm kẹp gắp cho cô.

Trần Dụ chợt ngộ ra. Anh có cô bạn gái như đóa hoa kiêu kỳ thế này, sao có thể cam chịu tiếp tục đi bày sạp vỉa hè ngoài biển mãi được?

Trần Dụ chủ động tiến tới chào hỏi: "Thật khéo quá."

Lục Bảo Châu nhớ Trần Dụ, anh đã kể cho cô nghe rồi. Còn sau này anh ta có theo anh làm việc hay không thì cô không biết, vì tiểu thuyết chủ yếu viết về nam nữ chính.

Từ Hành An rất trọng dụng nam chính, từng giúp đỡ một lần, sau này nam chính nhiều lần cảm ơn anh nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định, coi như cũng hiểu tính cách của anh.

Nam chính từng nói với nữ chính: "Cứ cư xử với anh ấy như vậy là vừa đủ."

Lục Bảo Châu lén nói với Từ Hành An: "Anh ta cứ nhìn về phía mình suốt nãy giờ. Ai không biết lại tưởng anh ta là người yêu cũ của em, bị em phản bội để theo anh đấy."

Từ Hành An quay lại nhìn Trần Dụ, anh ta cười gượng rồi vội vàng cúi đầu ăn tiếp.

Lục Bảo Châu: "Anh ta đi ăn buffet một mình luôn, giỏi thật đấy."

Từ Hành An khẽ nhích người, che khuất tầm mắt của cô về phía Trần Dụ, rồi đẩy món tráng miệng cô muốn ăn lại gần: "Cái này tôi thấy có vẻ hơi ngọt quá."

Cô nếm thử một miếng: "Không đâu, vị vừa vặn mà, chắc tại anh ăn uống thanh đạm quá thôi."

Rời khỏi nhà hàng buffet, cảnh đêm bên ngoài rất phồn hoa.

Lục Bảo Châu thong thả tản bộ, Từ Hành An đi theo sau cô một quãng ngắn.

Lục Bảo Châu: "Anh nhìn xem, cái công viên phía trước em chưa vào bao giờ, chúng mình đi dạo công viên đi."

Từ Hành An: "Được."

Trên lầu nhà hàng buffet, Trần Dụ ngồi ngay vị trí cạnh cửa sổ, nhìn hai người họ càng thêm tin tưởng.

Từ Hành An chắc chắn sẽ không để bạn gái mình phải chịu khổ đâu!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc