Trước khi Hứa Tư Văn mang theo Vũ Khánh Cương rời khỏi Lan Châu, liền trở về Hứa gia tập một chuyến, thông báo với người nhà và bát gia gia một phen.
Kỳ thực không cần hai người bọn họ cố ý tới đây, sự tình náo động đến như vậy, đã sớm đăng báo, đặc biệt là liên lụy đến chuyện du học nước ngoài cực hot mấy năm trước, càng làm cho rất nhiều người gõ vang chuông cảnh báo, xem kỹ luận văn của mình, tránh bị trộm đi.
“Các con đây là muốn về Đông Bắc à?” Mẹ Hứa nhìn một đôi đứng chung một chỗ, cảm thấy cũng rất vừa mắt.
“Dạ.” Vũ Khánh Cương chà chà tay: “Để Tư Văn đi làm quen người nhà.”
“Cần phải gặp một chút.” Mẹ Hứa vừa nghe, đây là muốn gặp người nhà đối phương, tự nhiên cao hứng, Hứa Tư Văn cũng đã mang Vũ Khánh Cương gặp người nhà họ Hứa rồi, Vũ Khánh Cương cũng phải giới thiệu Hứa Tư Văn cho bạn bè thân thích ở bên kia của hắn mới phải.
“Ba lấy cho con chút đồ, nếu như tới cửa, phải có cái lễ cầm tay.” Lúc này ba Hứa không keo kiệt, một hơi cho Hứa Tư Văn mang theo mười bình rượu ngon mình tự ủ.
Ngoại trừ rượu, còn có rất nhiều thứ, đều là ba Hứa mẹ Hứa chuẩn bị, để Hứa Tư Văn làm lễ ra mắt đưa cho người nhà họ Vũ.
Vũ Khánh Cương đến Hứa gia đều có quà ra mắt, con trai nhà mình đến Vũ gia cũng không thể tay không, dù Vũ Khánh Cương không đưa quà ra mắt cho người nhà họ Hứa, thì Hứa gia cũng sẽ không để Hứa Tư Văn tay không đến nhà, như vậy thất lễ bao nhiêu chứ!
Chính là: bạn kính tôi một thước, tôi kính bạn một trượng.
Nếu hai người dự định ở cùng một chỗ, phải cho đối phương sự tôn trọng giống vậy.
Lúc hai người rời đi, lại là bao lớn bao nhỏ, đồ vật so với mỗi một lần trước đều nhiều hơn, bởi vì rất nhiều thứ không phải cho bọn họ, mà là cho người nhà họ Vũ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

