Kết quả có thể tưởng tượng được, Alice tuyệt đối là bên chịu trách nhiệm, xe Vũ Khánh Cương lại là hàng cao cấp ẩn hình, bồi thường một số tiền lớn cho chủ xe là Vũ Khánh Cương.
Dù như vậy, Vũ Khánh Cương còn mũi không phải mũi mắt không phải mắt hung hăng trừng phương hướng Alice rời đi “phì” từng ngụm từng ngụm nước bọt.
Trương Lam Hà muốn lái xe của Vũ Khánh Cương một chút, bị Hứa Tư Văn ngăn lại: “Anh, sau này không cho chạm vào xe của Cương tử!”
Trương Lam Hà mặc kệ, đồ ngốc mà làm loạn lên không phải người phàm có thể chịu đựng được.
Hứa Tư Văn chỉ là liếc mắt nhìn Bách Lý Hãn Mạc, Bách Lý Hãn Mạc liền nhìn Trương Lam Hà, không tới mười giây đồng hồ, Trương Lam Hà liền yên tĩnh.
Vũ Khánh Cương hiếu kỳ, chờ bốn người mỗi người đi một ngả, len lén hỏi Hứa Tư Văn: “Không phải là lái xe một chút cho đã nghiền thôi sao? Sao hẹp hòi như vậy chứ?”
“Em là sợ anh ấy trực tiếp đem xe này của anh thành xe bốn bánh mà lái trên đường…” Hứa Tư Văn đặc biệt thắt lòng, thế giới tinh thần của đồ ngốc, người phàm không cách nào lĩnh hội.
Trước khi mở phiên toà, tập đoàn Ngải thị đột nhiên muốn rút đơn kiện, nhưng mà chống án thì dễ mà rút đơn kiện thì khó, nên không rút đơn kiện thành công.
Chuyện tập đoàn Ngải thị khởi tố công ty phần mềm Hà Văn, đã gây sự chú ý, bởi mấy ngày trước công ty phần mềm Hà Văn vừa tuyên bố một tin tức trọng đại, đã hấp dẫn lực chú ý khắp nơi, tập đoàn Ngải thị lại thò một chân vào, quy mô hai nhà cũng cực kỳ không tương xứng.
Lúc mở phiên toà thẩm lý, Ada đỏ mắt lên nhìn Hứa Tư Văn, con gái bảo bối của lão, con gái tốt của lão!
Tập đoàn Ngải thị là nguyên cáo, liền bắt đầu khiếu nại trước, chỉ có điều nội dung khiếu nại lại là xoay quanh luận văn tốt nghiệp của Trang Sĩ Nhân, không hề đề cập đến thành quả nghiên cứu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

