“Vẫn là Cương tử biết nhập hàng, chị đi lấy sỉ bọn họ không cho ưu đãi như thế, chính là thấy chị nhập ít, cũng không nghĩ xem Hứa gia tập lớn bao nhiêu, mấy người mà thôi, cần tiêu hao bao nhiêu đồ chứ!” Trình Mỹ Lệ một bên bày hàng một bên cảm thán, cô cũng là một người phụ nữ lợi hại, nhưng mà trả giá với người ta thì lại trả không được, đơn giản là người ta không thích phản ứng với mấy tiểu thương bán lẻ vừa nhìn liền biết không phải khách hàng lớn như cô.
“Em cũng không biết anh ấy đi lúc nào nữa.” Hứa Tư Văn giúp chị dâu bày hàng, nghe chị dâu oán giận liền quay đầu hỏi Vũ Khánh Cương: “Có bí quyết gì à ông chủ Vũ?”
“Nói ra nhưng không cho em phê bình anh nha!” Vũ Khánh Cương đột nhiên có chút ấp úng.
“Thành thật khai báo!” Hắn vừa như vậy, Hứa Tư Văn càng cảm thấy hứng thú hơn, còn có chị dâu Hứa gia cũng dựng lỗ tai lên.
“Anh lái xe đi bốn năm chỗ bán sỉ, chỉ mì ăn liền thôi đã hỏi giá của mười hai tiệm, sau đó so giá từng chỗ, tìm tiệm có đầy đủ nhất, nói với ông chủ cái giá này, nếu hắn không đồng ý, anh liền đứng ở cửa tiệm hắn, có người tới anh liền cùng người đó tán gẫu…”
“Anh cái đồ thổ phỉ!” Hứa Tư Văn ôm bụng vừa mắng vừa cười chảy nước mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

