“Vợ à, em xem mặt em một chút đi, mới vừa có chút khí sắc, sao lại không biết tốt với mình một chút chứ? Nếu anh không ở đây, có phải em muốn làm cả đêm với đám người điên kia không? Em có thể nghĩ cho mình một chút không, đừng để cho anh luôn lo nghĩ mà, nha!” Vũ Khánh Cương vùi đầu trong lồng ngực Hứa Tư Văn rầu rĩ.
Cảm giác được người khác quan tâm quản lý, khiến Hứa Tư Văn sau khi cảm động, càng nhiều hơn chính là ủy khuất, đây chính là hổ Đông Bắc của y đó.
Hơn nữa Hứa Tư Văn ý thức được, sau khi Vũ Khánh Cương đi cùng với y, liền theo bản năng kéo dài khoảng cách với người bên cạnh.
Đây không phải là yêu cầu của Hứa Tư Văn, mà là Vũ Khánh Cương rất tự giác, trước đây lúc ở Đông Bắc Vũ Khánh Cương cũng không quá chú ý mấy cái này, đàn ông Đông Bắc hào phóng hầu như mọi người đều biết, nhưng bây giờ Vũ Khánh Cương nguyện ý vì y, hoặc là nói, để cho y an tâm, thu liễm tính không câu nệ tiểu tiết của mình, cho y sự tôn trọng lớn nhất.
Có lẽ hôm nay Vũ Khánh Cương nói hơi nghiêm trọng, nhưng sau khi người khác nghe được thì đúng là nhìn Vũ Khánh Cương với cặp mắt khác xưa, ít nhất y đã nhìn ra, bọn Mai Cảnh càng tiếp nhận Vũ Khánh Cương hơn một ít.
Từng việc từng việc một, đều biểu hiện Vũ Khánh Cương dụng tâm lương khổ với y, Hứa Tư Văn đã quen lạnh lùng không quá có thể nói ra mấy lời ngon tiếng ngọt, hơn nữa y cũng tin Vũ đại lão hổ tám phần là cũng không nghe nổi, bởi vì mỗi lần nghe y nói thích gì, đều sẽ rất kích động, sau đó cả đêm y sẽ bị làm bánh nướng áp chảo tới hừng đông…
“Không phải anh muốn quản em, kỳ thực anh càng muốn quen với tính tình em, nhưng em cũng phải khiến người ta yên lòng mới được chứ!” Vũ Khánh Cương sợ Hứa Tư Văn suy nghĩ nhiều, miệng lưỡi vụng về giải thích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

