Hứa Tư Văn bất thình lình nhớ tới, Vũ Khánh Cương từng nói qua một câu, “Nếu đánh, thì đánh gãy chân, bẻ xương sườn, đánh gãy tay”.
Uống nhiều rượu đùa giỡn lưu manh, đầu tiên là bị y làm ghê tởm để lại ám ảnh trong lòng, sau đó lại bị ông chủ Vũ tàn nhẫn đập một trận, người này cũng là cái đồ tìm đường chết.
Sờ sờ cằm, Hứa Tư Văn ở trong lòng đốt cho Chu Quân một cây nến.
Cao Nham không hề nói gì, sau khi tiễn Hứa Tư Văn và Vũ Khánh Cương đi, hắn ta mới bắt đầu thực thi trả thù, đám người bọn hắn chính là con ông cháu cha tiêu chuẩn đó!
Phụ tá đắc lực của quốc chủ tương lai, ngay cả tiểu Thái tử cũng phải gọi Cao Nham một tiếng “anh Nham” kìa, Cao Nham không tham gia chính trị, nhưng mấy tên đồng bọn bên cạnh có ai mà không phải người nối nghiệp trong nhà?
Tự do ở ngoài quan trường, nhưng lại khiến cho không ai có thể lơ là sự tồn tại của bọn họ.
Vũ Khánh Cương dẫn vợ chạy về quê nhà Đông Bắc, làm gì đây?
“Vợ à, hiện tại chính là thời điểm tốt để hái nấm, anh dẫn em về nhà, lên rừng cây hái nấm một chuyến!” Ông chủ Vũ nói như thế.
Kỹ thuật viên Hứa hiếu kỳ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)