Lúc này, Hứa Tư Văn chơi một trận xinh đẹp, ai cũng không nhúng tay, y liền đem Chu gia quấy nhiễu đến long trời lở đất, Chu Thiên và Chu Địch triệt để cắt đứt quan hệ, Chu Thiên nói chuyện điện thoại xong, liền dẫn hai anh em Chu Quan Chu Quý vào quân doanh, chỗ kia không ai vào được, không có mệnh lệnh cũng không ra được.
Bên phía Chu Địch sứt đầu mẻ trán, Trịnh Vi cũng không có thời gian đến bệnh viện xem Chu Quân.
“Lão sư cũng đã thấy, anh đánh cũng đã đánh, em còn có chuyện gì?”
“Anh còn chưa đánh hắn xong.” Ông chủ Vũ giọng rầu rĩ.
“Anh cũng đánh người ta vào bệnh viện rồi, còn muốn thế nào? Đánh chết hay là đánh cho tàn phế?” Cho dù Hứa Tư Văn không có tận mắt nhìn thấy, nhưng cũng biết thương tổn của Chu Quân tuyệt đối không nhẹ được.
“Tàn phế thì anh liền dùng tiền thuê người nuôi hắn, nhớ tới anh lại muốn đi đập hắn một trận.” Ông chủ Vũ còn suy tính rất xa.
“Nói bậy!” Hứa Tư Văn đẩy đẩy đầu Vũ Khánh Cương.
“Động tới anh, anh có thể bỏ qua, nhưng động tới em, anh không tha cho hắn!”
“Ừ, chúng ta về nhà đi, em nhớ nhà, chúng ta đến Đông Bắc hay là về Lan châu đều được, ở nhà hai ngày?” Kỳ thực Hứa Tư Văn rất quyến luyến quê nhà, lúc không có chuyện gì sẽ không đi chỗ khác, chỉ về nhà.
“Tôi nói hai người cũng không đến nỗi nhanh như vậy liền đi chứ? Tốt xấu cũng nói với tôi chứ? Tôi còn phải trăm phương ngàn kế chặn hai người, thế nào? Ngay cả cơ hội nói lời xin lỗi cũng không cho, có phải là quá không có tình người rồi không?”
“Cút đê! Cút đê!” Vũ Khánh Cương đuổi Cao Nham y như đuổi ruồi bọ: “Cậu vừa đến đã không có chuyện tốt, tui cũng không muốn thấy cậu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


