Những ngày thanh nhàn cũng chỉ có mấy ngày, Trương Lam Hà gọi điện thoại đường dài, kêu khổ thấu trời, nhất định muốn Hứa Tư Văn trở lại, hắn nghỉ ngơi một chút.
Mà Vũ Khánh Cương cũng phải về Lan châu, chuyện lần trước mặc dù đã qua, thế nhưng di chứng vẫn lưu lại không ít, ở Lan Châu không ai làm khó dễ Vũ Khánh Cương, theo đó mà đến chính là hợp tác, các loại hạng mục hợp tác.
Đều cần Vũ Khánh Cương đứng ra.
Nói như thế nào đây?
Cái hào phóng này cũng chia cấp bậc, cái gì mà Trịnh thiên kim, giàu nứt đố đổ vách gì đó đều không thích hợp với bọn họ, bọn họ chỉ là uống rượu, thiêu dao sản xuất thuần bằng lương thực, nóng hừng hực Hứa Tư Văn uống một cái liền đỏ cả mặt, Vũ Khánh Cương không nỡ để vợ uống nhiều, đành phải tự mình đến.
Vừa vặn những người này cũng không dám đi rót cho Hứa Tư Văn, luôn cảm thấy người ta là người có ăn học, uống nước trà là tốt lắm rồi, rượu không phải là thứ họ thích.
Lúc này bọn họ dùng đều là chén lớn, lúc uống vào, Hứa Tư Văn liền cảm giác mình uống nước cũng không thoải mái như bọn họ uống rượu!
Có điều trên mặt ông chủ Vũ vẫn luôn mang theo nụ cười, Hứa Tư Văn có thể nhìn ra được, hắn là thật sự cao hứng.
Cũng đúng, với thu nhập hàng năm của các hương thân hiện giờ, không thấp hơn chút nào so với tiền lương thu nhập của người tầng lớp cao, hơn nữa chủ yếu nhất là, bọn họ đều trông coi đất ở nhà, có thể kiếm được tiền, còn có thể cung cấp cho người già trong nhà xem bệnh uống thuốc dưỡng lão, người trẻ có chút tích cóp, đám con nít có thể có học phí, vậy là đủ rồi.
Quay đầu lại nghĩ về Hứa gia tập, hình như cũng là như thế này, có điều Hứa gia tập tiêu tốn cao hơn một chút, cho nên tích góp được ít, tiêu tiền nhiều.
Bọn họ uống không dứt, Hứa Tư Văn buồn ngủ quá đỗi, vẫn là Vũ Nguyên Cát bên cạnh nhìn không được, len lén nói với Hứa Tư Văn: “Buồn ngủ thì về trước đi, bọn họ uống xong liền tự mình tản đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)