Một đám người nhanh như gió chạy mất, Hứa Tư Văn ngồi trên xe cũng nhìn thấy được hai con chó nhà sủa gâu gâu bên trong lưới sắt!
Khiến Hứa Tư Văn tương đối quẫn bách chính là, lúc hai con chó chạy ra, nếu y không nhìn lầm, thì đang vẫy đuôi…
Bình thường lúc chó muốn cắn người, đuôi đều là kề sát sau chân, chỉ có lúc mừng rỡ, mới phải ngoắt ngoắt cái đuôi… đúng không?
Chờ người đi rồi Hứa Tư Văn mới hỏi Vũ Khánh Cương: “Vừa nãy bọn họ nói vậy là có ý gì?” Tuyệt đối không nên là cái ý mà y nghĩ tới nha?!
“Trái cây chín rồi mọi người liền bắt đầu đùa hai lão già đó, luân phiên đến vườn trái cây, nửa đêm ăn trộm đã coi như tốt rồi, còn có mấy nhà có quan hệ với hai lão, buổi tối liền đi dằn vặt, làm cho bọn họ ngủ không yên.”
Hứa Tư Văn: “…!”
Đừng thấy người thành thật dễ ức hiếp, trả thù lên cũng rất thiếu đạo đức đó!
Ngày hôm sau, Vũ Khánh Cương thực hiện lý tưởng của hắn, dẫn Hứa Tư Văn nhảy vào ruộng bắp nhà mình, bẻ hơn mười cây bắp đi ra.
“Anh đều bẻ hết rồi à?” Hứa Tư Văn ôm mấy cây bắp mới bẻ, lương tâm có hơi bất an.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)